Thôi tìm một chỗ để ngồi Nhìn xem thế sự đổi dời đến đâu Thôi tìm một góc khuất sâu Nhìn xem suốt cuộc bể dâu một lần So vai cúi mặt xếp chân Nhìn xem thiên hạ rần rần đổi thay
Nhà ông Phong hôm nay thật là náo nhiệt- người ra, kẻ vào tấp nập. Đúng hôm nay là ngày giỗ đầu của bà Thu, mẹ của ông mà! . Con cháu tập trung lại từ ngày hôm qua để chuẩn bị. Vì là giỗ đầu nên ông và con, cháu mời bà con, bạn bè đến dự thật đông để “trả nợ” công khó đã đưa mẹ ông đến nơi, đến chốn- mồ yên, mả đẹp. Ông Phong giờ đã chếnh choáng hơi men vì uống cũng nhiều rồi,cứ tính sơ sơ mỗi bàn ông chỉ uống một ly thì ông cũng uống hơn 9 ly rồi. Lúc này- chỉ còn lại bàn cuối cùng- bàn của những người bạn làm cùng công ty gỗ với ông.
Allan gõ nhẹ cánh cửa văn phòng đã mở sẵn: - Đi ăn trưa không chú Giang? Giang ngửng lên nhìn, cười cười: - Hôm nay mày bao chú hả? Allan chỉ đứng yên cười trừ, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Giang nhướng mắt hỏi tiếp:
Tiếng bước chân của những người đi cắt mướn gọi nhau trong không gian tĩnh lặng của làng quê tĩnh mịch vào một buổi sáng tinh khôi còn ngậm mùi sương sớm.
Cứ quãng gần 4 giờ sáng là toán người cắt mướn từ xóm trong tụ tập trước đình làng Gò Bắn để chờ nhau lên đường đi đến một địa điểm mới, có khi là họ cắt đổi công, có khi rủ nhau đi đến một vùng ruộng tốt lúa đã bắt đầu chín rộ của miệt trên .