Chàng ngồi bận rộn với đống hồ sơ trước mặt, khẽ liếc nhìn chiếc đồng hồ đặt trên bàn. Tám giờ rưỡi sáng. Chỉ còn nửa tiếng đồng hồ nữa là đến giờ hẹn của khách hàng đầu tiên trong ngày. Đúng ra chàng phải đọc xấp hồ sơ này hôm qua nhưng bận rộn chuẩn bị ngày sinh nhật cho đứa con gái 5 tuổi nên quên bẵng. Mãi đến tối hôm qua chàng mới giật mình khi thấy cái hẹn lúc 9 giờ sáng với thân chủ. Sáng nay, sau khi chở con đến trường, chàng hối hả chạy đến văn phòng nằm ở tầng lầu của toà nhà chọc trời để xem lại hồ sơ một lần nữa. Lật sổ, chàng thấy ngay tờ giấy ghi tốc ký về buổi nói chuyện tuần trước với thân chủ. Trong trí, chàng nhớ lại vẻ mặt giận dữ và lời nói gằn từng tiếng của người khách trẻ:
Vì sao nhỉ khi yêu rạo rực. Yêu điên cuồng bất chấp hiểm nguy. Yêu là liều thuốc quí, hay độc dược. Mà làm ta ngây ngất hơi nồng Của rượu chát nếp than đặc sản.
( Viết tặng Thìn, một bạn bè tôi... đã qua rồi một lần giã biệt)
Bạn thân yêu, Sáng hôm nay vừa bước chân vào chỗ làm...được tin nhắn của bạn đã qua rồi cơn sinh tử. Lòng mừng vui bất tận
Nhưng sao, giọt lệ bỗng tuông theo thay cho tiếng cười mừng vui hớn hở, bạn đã trở về với cuộc đời này, những trách nhiệm với gia đình, với ngút trời thương yêu nhân thế còn bỏ lại..
Nhận được hồi âm của em đã hơn môt tháng , xin lỗi em hôm nay thật trễ tràng cho một cánh thư hồi âm của hồi âm này . Suốt thời gian qua, yếu đau đã chiếm lĩnh , tôi chỉ biết đi bệnh viện và cấp cứu và bệnh viện . . .Cái vòng lẩn quẩn ấy có lúc như một điệp khúc của môt bản nhạc buồn . Trái tim không khỏe, dù đã mổ để bắc cầu và bệnh gout cũng đồng lõa nữa , thế vẫn chưa đủ , vì còn các bạn đồng mình nào thận , bao tử v v. Qui luật SINH , LÃO . BỆNH , TỬ không tha thứ cho bất cứ môt ai trên cuộc đời này , vì vậy chuyện ốm đau vẫn là điều tất yếu phải không em ? Có tiếc chăng chỉ là thời gian ốm đau ấy nó đã làm chậm trễ đi những dự ước của mình,chẳng hạn như môt cánh thư hồi âm quá chậm trễ này em nhỉ ?
(Riêng tặng những cựu học sinh TRUNG HỌC TRINH VƯƠNG Quy nhơn)
Một thời áo trắng bay bay Môt thời tha thiết như say men nồng Một thời thương nhớ mênh mông Sân trường áo trắng bềnh bồng tóc mây Cho tôi tìm lại phút này Mơ về một thuở những ngày xa xưa
Hôm nay bạn giận ta rồi Mặc lời năn nỉ , bạn ngồi làm thinh Hỏi không nói, gọi không nhìn Làm như giọt lệ vô tình sắp rơi Mây đen quanh chỗ bạn ngồi Còn trong ta… cả một trời bão giông !