Người điều khiển chương trình ghé miệng sát vào máy vi-âm:
- Tôi là Lyle Richmond và quý vị đang nghe chương trình mạn đàm về đêm của bản đài. Vị khách đặc biệt hầu chuyện với quý vị tối hôm nay là một người đàn ông cao 6’5, với khuôn mặt khôi ngô được phủ bởi mái tóc muối tiêu gợn sóng, đôi mắt xanh trong vắt như biển khơi và quai hàm vuông vắn đầy vẻ nam tính. Tôi nghĩ cần phải nói thêm là ông ta đội mủ nĩ, thắt cà-vạt đúng mốt và dận đôi giày da kiểu cao bồi miền hoang dã. Nói đến đây thì chắc hẳn quý vị cũng đoán được vị khách quý của chúng tôi là ai rồi.
Tàn cuộc chiến. Hắn mang balô, vác đàn, khập khễnh về đây. Cái hóc núi hình tam giác giống như mũi tên bắn vút vào rặng núi già xanh đen thách thức. Hắn nói với dân sở tại là đất nầy đắc địa, mọi người sẽ giàu. Dân miền núi cười chất phác, rằng không cần giàu, chỉ muốn no cái bụng, có ông hát hò càng thêm vui.
Vậy là hắn thành người thứ 30 của hốc núi này. Ban ngày , hết cuốc đất trồng lúa, trồng sắn thì xuống suối mò tép, mò tôm. Ban đêm hắn uống rượu, đánh đàn ca hát trong căn chòi lá.
Em đi tháng nhớ ngày thương Vầng trăng mọc nỗi đọan trường trong tôi Bao năm lưu lạc quê người Vẫn còn nghe giọng em cười từ tâm… Gặp nhau buổi ấy ân cần Rồi xa cách mãi muôn trùng sóng xô!
Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này,nhưng dường như,nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ.Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ.Cha qua đời vì cơn bạo bệnh.Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng,người cha vắn số.
Khi mỗi lần thành công hay thất bại trong cuộc đời, con vẫn thường thở than cùng Mẹ, chiều nay trở về nhà trong nỗi buồn trầm uất, nặng chĩu những u uất riêng mang, con chỉ thẩn thờ bên bàn thờ Mẹ...
Nén nhang thắp lên bàn thờ Mẹ chiều nay thay cho lời thống hối và tiếng nói thâm sâu nhất cõi lòng con,