Những buổi sáng Chủ Nhật ở đây luôn là thói quen trong tôi, được một mình ngồi sau tay lái chạy vòng theo những lối đi quen thuộc và cuối cùng tôi cũng ghé vào Viện người già của thành phố, ở đó có tám người Việt Nam tuổi ngoài bảy mươi, sống âm thầm ở đó...
Và trong mỗi con người ấy đều nặng mang một tâm sự u buồn và thật tội nghiệp mà tôi đã tìm hiểu qua chuyện kể và những câu chuyện của họ chính là sự khắc khoải trong tôi và luôn là sự đến và đi của tôi khi xong công việc của mình. Tuần nào không đến đó lòng tôi chợt nặng chĩu những buồn lo nhưng khi mỗi lần đến và trở về lòng lại chua chát ưu phiền .
Dù tự ái dân tộc có nở lớn đến thế nào đi chăng nữa, tôi cũng chẳng thể nói đũa là thứ quốc hồn quốc túy của đất nước ta. Chung quanh chúng ta, người Hoa, người Nhật, người Cao Ly... cũng dùng đũa. Nhưng đi vào nếp sống văn hóa của dân Việt Nam thì đũa có lẽ là một vị khách quý. Vơ đũa cả nắm. Ðũa mốc đòi chòi mâm son. Những câu tục ngữ đã "nâng cấp" cho đôi đũa lên hàng ẩn dụ tinh thần. Tôi vừa nhặt được trong cuốn tiểu thuyết Phố của nhà văn Chu Lai một từ Hà Nội: Bánh mì đũa cả.
Bây giờ là buổi tối của một ngày cuối tháng tư, và em đang đơn độc trong departure lounge của phi trường Tân sơn Nhất chờ giờ bay sang Melbourne. Phòng đợi chuyến bay hôm nay dường như rất vắng, đèn ở khu vực chờ dường như tiết kiệm nên cũng không sáng lắm, em lắng nghe tiếng động cơ máy bay đang gầm gừ ngoài Run way và không dưng chợt nhớ câu thơ đã đọc đâu đó từ trước năm 1975 “ Chiếc trực thăng bay là mặt nước, như cơn mộng nhanh ..” và nếu em không nhớ lầm thì đó là câu thơ của nhà thơ Tô Thùy Yên( hình như từ bài thơ này mà TTT đã viết bài hát “ Chiều trên Phá Tam Giang”)
Chiếc lá tình lang trao, Đêm yêu thương, hai tay em đón nhận, Năm tháng mặn nồng, nhân mệnh rẽ chia đôi, Phút não nề, rơi vào bệnh tưởng Gối phượng hồng, Thấm muối sương đêm.
Đang uống dở ly nước, ông Phiệt chợt nghĩ ra một chuyện, vỗ tay đánh bép vào đùi rõ to, đặt vội ly nước xuống bàn, giọng sảng khoái:
- À! Có vậy mà nghĩ không ra. Để thằng Bảng về nhà cưới con Hiên là xong chứ gì!Nó sẽ ra đi danh chính ngôn thuận.
Hội đang xắt thịt làm bếp, nghe chữ được chữ mất. Nàng loáng thoáng nghe đến Bảng, chồng mình, về Việt-nam để cưới con Hiên, đứa em gái út. Không hiểu rõ, Hội dừng tay thái thịt, hỏi gặng:
- Ba nói thế là thế nào? Sao lại để anh Bảng về làm đám cưới với con Hiên!