Chuông điện thoại bất chợt ré lên làm Uyên giật mình. Nàng đang ngồi trầm ngâm trước máy vi-tính, thả dòng tư tưởng trôi theo ý nghĩ miên man về cuộc tình giữa Uyên và Huy. Cuộc tình có nhiều nhức nhối mà Uyên đang hứng chịu, cuộc chia tay đã xảy ra hơn ba tháng trước. Uyên không biết tại tính nàng ương ngạnh hay tại Huy là người chồng bất tài. Sự chia tay thật sự Uyên không muốn nhưng con tim nàng gần như nguội lạnh trước tình yêu của Huy. Cái háo hức thuở mới yêu nhau đã phai nhạt sao mau chóng thế, Uyên nghĩ thầm. Cơ duyên yêu nhau bây giờ chỉ còn là nợ nần buông xuôi tất cả.
Người ta nói người trẻ sống cho tương lai, người già sống cho quá khứ… Điều này thể hiện rất rõ qua cách nói của cả hai giới; người trẻ luôn luôn bắt đầu bằng câu “ mai mốt…..”, người già thì luôn….” Hồi đó……” và nếu cứ căn cứ như thế thì có lẽ tôi già và thật sự già mất rồi. Bởi đơn giản tôi cũng thường nhớ về quá khứ và cũng hay bắt đầu bằng câu “ Ngày xưa . . “
Ngày còn bé đi học tôi thường hay bị mấy đứa trong lớp vừa lớn con, vừa nhiều tuổi hơn bắt nạt, gia đình của những đứa bạn tôi thường đông anh chị em và tuổi tụi nó suýt soát nhau nên khi đi học chúng thường có anh, chị em đi cùng .
Sao em không là thuyền Để anh làm bến mộng Sao không là trời rộng Để anh làm mây xa Sao không là hương hoa Để anh làm cơn gió Không là vầng trăng tỏ Để anh là sương bay
Một chút nắng vàng đổ dài trên bờ cỏ úa, những giọt nước cuối cùng còn vương lại trên bờ cây ngọn cỏ đã run rẩy bỏ đi, nắng vàng lung linh trên những cành cây trơ trụi, những con chim vẫn chưa thấy bay về chốn này vì mùa Đông lạnh vẫn còn lấp ló đâu đây trong tiết trời buốt giá.
Mùa Xuân đã hiện diện trên quê hương tôi, mọi người thân yêu của tôi đang rộn rả chuẩn bị đón Xuân, chỉ còn năm ngày nữa là Tết, Tết đến với mọi nhà, mọi người dân Việt, ở đó đang rộn rã với những ngược xuôi mua sắm, mang vác bao nhiêu phẩm vật của một cái Tết về cho mọi nhà, một phong tục từ ngàn xưa và vẫn duy trì mãi tận ngày nay và mỗi năm lại có thêm những mới mẻ từ những hàng hóa thêm màu sắc thêm hương hoa cho cuộc đời.
- Chương 5- Nặng tình non nước – Dấu kín lòng riêng Huyền Trân Công Chúa hồi tưởng chuyện ấu thơ. Văn Quân lên đường tìm Cha . Huyền Trân dấu kín nỗi lòng * 1. Nàng ngồi bên khóm Tường Vi 2. Nhìn hoa nhớ buổi từ ly mà buồn 3. Không phải nhớ chẳng phải thương 4. Chỉ là nhè nhẹ chút vương vấn hờn