Tờ bạc mới em cho làm kỷ niệm Của đời nhau mong sẽ đẹp sau này Chỉ mấy mươi đồng mà nghìn kỷ niệm Mỗi đông về nỗi nhớ hắt hiu bay
Bốn câu thơ tôi đã tình cờ đọc đâu đó trên một tờ báo văn nghệ trước năm 1975, bài thơ cũng khá dài nhưng tôi chỉ nhớ lõm bõm vài câu, mà tên tác giả cũng không tài nào nhớ nổi, tuy nhiên , cứ mỗi độ xuân về , những câu thơ này cứ như một kỷ niệm nào đó nằm trong một phần đời đã cũ của mình cứ tự dưng hiện ra trong đầu mình, và quả thật nhiều lúc nó làm tôi bần thần cả người vì một nỗi nhớ nhung nào đó không rõ ràng nhưng cứ thoắt ẩn, thoắt hiện . . .
Tết này em có lạnh không Hai mươi năm, một mùa đông xứ người Tuyết rơi phủ trắng đất trời Gốc quê còn nhựa bật chồi xanh non? Tiệc xuân chẳng thiếu thức ngon Dưa cà Xứ Nghệ mặn giòn có chăng
Những ngày cuối năm trời San Jose nhuốm mây mù, rét căm căm. Ở nhà tôi phải mặc hai lớp áo, chưa kể áo khoác ngoài mới không bị cảm lạnh. Tôi nhận thấy năm nay lạnh hơn những năm trước. Có người bảo vì globalwarming nên thời tiết thay đổi bất thường. Tôi lại nghĩ không chừng vì tuổi đã lớn, sức khỏe yếu dần nên cảm thấy lạnh hơn mọi năm. Tôi không chú ý nhiều đến hiện tượng khoa học giải thích nóng lạnh, tôi chỉ thấy lòng ấm hẳn khi nhìn vào trang TVQN, nơi mà bạn bè Lasan cũ gặp gỡ qua hình ảnh và những bài viết để ôn lại một thời ngây ngô, thật dễ thương của tuổi học trò.
Mỗi ngày Tài hay chạy sang nhà Lệ để hai đứa chơi đồ hàng với nhau, măc dù nó không thích thú gì với những trò chơi của con gái nhưng ngày nào nó cũng chạy sang vì nhà con nhỏ ấy có cây khế ngọt sau vườn , khi sang chơi với nhỏ thì nó được tự do leo lên hái bất cứ lúc nào.và thích nhất là được con nhỏ sai bảo và thốt lời khen ngợi nó, điều mà nó không bao giờ thấy những người xung quanh cho nó bao giờ.
1. Giở trang hùng sử nước nhà 2. Vua Hùng1 dựng nước,Triệu Đà2 xưng Vương 3. Bắc Nam vạch một biên cương 4. Dựng nền độc lập tự cường oai linh 5. Âu ca một thuở thanh bình 6. Đàn chim Lạc Việt vươn mình bay cao 7. Rồng Tiên vật tổ tự hào 8. Một dòng chính khí thấm vào máu xương
Viết tặng Hải Sâm nhân ngày sinh nhật và kỷ niệm hai mươi năm ngày cưới(23&26/01/11)
Tôi biết Sâm thật tình cờ qua điện thoại em gọi đến cho tội, nhân bài thơ ngắn của tôi viết về con đường Hai Bà Trưng, con đường cũ của nhà tôi ở QN, với lời đề tăng cho tất cả các bạn có nhà ở trên con đường đó.
Nhà em cũng ở đường Hai Bà Trưng, nhưng tôi với em lại người đầu sông kẻ cuối sông, em cũng là học sinh Trinh Vương, nhưng sau tôi tới mấy niên khóa, khi tôi học đệ tam thì em mới bước vào đệ thất, chúng tôi những tưởng chẳng bao giờ chị em Trinh Vương chúng tôi còn có dịp hội ngộ, thậm chí cả tên trường chúng tôi cũng tưởng đã bị khai tử cùng ngôi trường thân yêu một thời của chúng tôi.Chúng tôi không ngờ rằng, qua trang mạng này chúng tôi lại có dịp gắn kết lại với nhau, những chị em ngày xưa không cùng lớp, không cùng niên khóa bỗng trở nên thật thân thương và gần gũi như một phần máu thịt. Giả dụ không có trang web này chắc chẳng bao giờ chúng tôi biết được nhau, và nếu có gặp nhau ở ngoài đường chắc cũng chẳng thèm nhìn nhau ( bởi có biết là ai đâu mà nhìn)