Sáng qua Chúa Nhật, ngồi trong thánh đường dự lễ, trong lúc Cha giảng, Em bất chợt nhìn vào lòng bàn tay phải của Em, nhìn con đường tâm đạo, con đường gián đoạn bởi một vết ngắt trên đường chỉ tay, Em bâng khuâng, Em thẫn thờ, Em dí mạnh móng tay Em trên vết ngắt đó để nó có thể xuôi một đường như Em đã từng làm ngày xưa, ngày ông vừa ra đi. Người ta đã nói với Em về con đường tâm đạo trên tay Em sẽ đưa Em và ông đến hai phương trời cách biệt nhau, không bao giờ hội ngộ, Ngưu Lang Chức Nữ còn có dịp gặp được nhau vào tháng 7 mưa ngâu, còn Em và Ông sẽ vĩnh viễn không thấy nhau nữa, bởi con đường tâm đạo đã hiện lên trong lòng bàn tay Em...
Lâu lắm mình không viết nhật ký mặc dù có rất nhiều chuyện mình muốn “Tám” vô cùng,nhưng tại mẹ mình không khỏe, rồi lúc này nhờ dì Vân, dì Lê mở chiêu anh quán nên quần hùng tụ tập về tấp nập, khiến nhà mình đông vui, ngày càng có nhiều kỳ hoa dị thảo trong vuờn nhà, thế là mẹ phó thác hết cho dì Vân và các dì tiếp bạn bè cho vui, để mọi người thấy tự nhiên như họ đang ở chính trong ngôi nhà của họ.
Lúc ngoại tôi còn sống, tôi thường nghe ngoại tôi kể chuyện má hồi trẻ, má tình cờ lượm được cái rổ đựng kim chỉ ngũ sắc. Đó là cái rổ mà những người sinh con ra không nuôi được, họ nhờ đến tay thầy pháp ếm bùa vào đó. Người ếm đặt cái rổ trên đường đi, chỗ dễ nhìn thấy nhất .Ai bất phước bắt gặp cái rổ, không biết mang về nhà dùng là coi như nhận cái khó nuôi con vào mình.Má tôi có chồng, đứa con đầu lòng chưa kịp tượng hình đã mất. Người thứ hai, sinh ra cả tháng trời khóc ngằn ngặt cũng rời khỏi vòng tay của má. Một thời gian khá lâu má có được anh Hạnh. Anh tôi tuổi dần, mập mạnh đáng yêu mang đến cho má tôi bao nhiêu là hy vọng! Mỗi lần kể về anh, bao giờ má cũng cứ bần thần như đang nhìn thấy anh trước mặt.