Cuộc đời giống như một chuyến du hành trên xe lửa: người này lên tàu người kia xuống ga, có những tai nạn, có những chuyện ngạc nhiên ở những trạm này, rồi chuyện buồn tột bậc ở những trạm khác. Lúc ta chào đời cũng như khi ta bước lên xe lửa, ta gặp những người, ta đã tưởng rằng họ sẽ ở lại với ta suốt chuyến đi: đó là cha mẹ ta! Thật không may, sự thật lại khác hẳn. Song thân đã xuống một ga nọ, bỏ mặc chúng ta thiếu tình yêu thương và sự trìu mến, thiếu tình âu yếm và sự đồng hành của các đấng sinh thành.
Dù sao, lại có những người khác lên tàu, họ trở nên rất quan trọng đối với chúng ta: Đó là anh chị em ta, các bạn bè và những người tuyệt vời mà ta thương yêu. Có những người xem cuộc hành trình như một buổi dạo chơi. Có những người khác lại chỉ thấy buồn rầu trong suốt chuyến đi. Có những người luôn luôn hiện diện và sẵn sàng giúp đỡ những ai cần. Có những người, khi xuống tàu, đã đểlại một nỗi nhung nhớ triền miên... Có những người vừa lên đã xuống ngay, chúng ta chỉ vừa kịp thấy họ thôi... Chúng ta ngỡngàng vì một vài hành khách mà chúng ta yêu mến lại ngồi ở một toa khác, bỏ mặc chúng ta trong hành trình đơn độc. Dĩ nhiên, không ai có thể cấm cản chúng ta đi tìm họ khắp nơi trên xe lửa. Đôi khi, thật không may, chúng ta không thể ngồi bên họ bởi vì chỗđã có người. Không can chi... hành trình là như thế: đầy thách đố, lắm giấc mơ, nhiều hy vọng... với những lần từ biệt mà không biết bao giờ trở lại.
Hãy cố gắng thực hiện chuyến đi cho tốt đẹp. Hãy cố gắng hiểu những người ngồi bên mình và tìm ra điều tốt nhất nơi mỗi người.
Hãy nhớ rằng vào mỗi khoảnh khắc của chuyến đi, một người đồng hành nào đó có thể chao đảo và cần được chúng ta thông cảm. Chúng ta cũng thế, chúng ta có thể chao đảo và sẽ luôn có ai đó có thể hiểu chúng ta. Mầu nhiệm lớn lao của cuộc hành trình là ta không biết được khi nào ta sẽ xuống tàu mãi mãi. Chúng ta cũng chẳng biết được khi nào các bạn đồng hành chúng ta cũng xuống tàu như vậy. Ngay cả người ngồi ngay bên cạnh chúng ta cũng thế. Tôi nghĩ là tôi sẽ buồn khi rời con tàu... Chắc chắn như vậy! Chia tay với tất cả bạn bè đã gặp trên chuyến tàu sẽ đau đớn đấy; để lại những người thân yêu trong cô đơn thì thật là buồn. Nhưng tôi chắc chắn rằng một ngày nào đó tôi sẽ đến ga trung tâm và tôi lại được thấy họ đều đến với một hành trang họ không hề có khi bước lên tàu. Ngược lại, tôi sẽ sung sướng vì được góp phần làm cho hành trang của họ tăng thêm và phong phú hơn.
Các bạn mến! Tất cả chúng ta, hãy cố gắng thực hiện một cuộc hành trình đẹp và hãy để lại những kỷ niệm đẹp về chúng ta khi chúng ta xuống tàu. Với những ai đang cùng tôi du hành trên chuyến xe lửa cuộc đời này.
Rồi cũng đến lúc Mây và Hoa Trắng chia tay nhau. Giã từ thành phố, giã từ biển trong khắc khoải lo âu, Mây không kịp nói cùng bạn điều quan trọng nhất. Để rồi sau này và mãi mãi, tự trách mình. Hoa Trắng ơi, xin chép lại đây chuyện bạn và mình như một lời xin lỗi thật muộn màng
Tháng năm, năm một chín bảy lăm, Mây và Hoa Trắng gặp lại nhau ở miền biển, hơn một tháng trước hai bạn vẫn còn ngồi cùng lớp, chuẩn bị ra trường làm cô giáo, và giờ đây sau những biến đổi của thời cuộc đất nước, hai bạn về lại miền biển này, hy vọng và chờ đợi được ra trường. Mây và Hoa Trắng nhìn nhau cười vui trong nắng vàng rực của một chiều tháng năm, kể lể nhau nghe nỗi vất vả khi rời nhà ra đi theo giòng người trôi như thác lũ về miền Nam.
Tác giả đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2011. Bà là một Phật tử, pháp danh Tâm Tinh Cần, nhũ danh Quách Thị Lệ Hoa, sinh năm 1940 tại Cần Thơ. Hai bài viết đầu tiên của bà là tự sự của một phụ nữ Việt thời chiến, kết hôn với một chàng hải quân Hoa Ky. Cưới nhau: 1972. Tới Mỹ năm 1975. Từ 1985, hai vợ chồng mở v/p Di Trú và Thuế Vụ tại Long Beach. Bài viết mới nhất là một hồi ức về mảnh đất tạm dung và quê hương yêu dấu. Tựa đề được đặt lại theo nội dung bài viết.
1. Việt Nam Chúng tôi gặp nhau và thành hôn năm tôi 30 tuổi, đã một lần ly dị và có hai đứa con.Ông xã thì cũng 30 tuổi và còn là trai tơ. Khi bà chị biết chúng tôi muốn làm đám cưới, bà nói thẳng thắn: "em ơi, một khi lấy Mỹ thì sẽ bị người ta cười chê thúi đầu, vậy sao không lựa một thằng tóc vàng, mắt xanh, cao lớn, đẹp trai để bù lại mà lại đi lấy một thằng tóc đen, mắt nâu, hơi lùn nữa, vậy được cái gì?".
Trong sách Giảng viên có câu đọc nghe rất ngược đời, "Đi đám tang thì tốt hơn đi đám tiệc", (Gv 7:2). Tại sao thế? Thưa vì chia buồn dù sao vẫn quý hơn là chia vui. Niềm vui cần san sẻ là điều quý nhưng nếu người buồn sầu được an ủi thì quý hơn nhiều. Khi hoạn nạn cần nhau hơn là lúc hạnh phúc (dễ) sống bên nhau. Ngọn đèn khi để, khi treo, Vợ chồng khi đói, khi nghèo có nhau. Đói nghèo là nỗi khốn khổ và những lúc này vợ chồng cần có nhau hơn bao giờ. Đến chia buồn một đám tang là một hành động nhân bản. Tình người với người. May mắn bạn bè tôi chưa ai gởi thiệp tang, nhưng thiệp cưới thì những năm gần đây khá rộn ràng. Ba năm vừa qua, ba đám cưới con cái của bạn bè. Năm kia ở Canada, con của Cảnh; năm ngoái ở Indiana, con của Huynh; và đầu tháng 8/2014 ở Beaverton, thuộc bang Oregon, con của Hưng.
Năm kia tôi hụt, nhưng năm ngoái tôi đi. Và năm nay, tôi cũng bay sang Oregon.
sáng nay check mail nhận được bài thơ này do một người bạn gửi đến, không thấy tên tác giả bài thơ, thây bài thơ dễ thương quá nên post lên cho mọi người cùng đọc. Ai là tác giả hoặc biết tác giả là ai thì xin giúp cho biết, và cũng để các chàng thi sĩ xứ Nẫu có ý tưởng viết tặng các nàng " xứ nẫu quê ta" một bài thơ tả về đặc điểm của các nàng nhé PTT
Gặp Một người nghi rất Huế
có phải em là Công Tằng Tôn Nữ... vừa liếc qua ta đã nhận ra ngay đôi mắt Huế hữu duyên vì biết háy nét đài trang trong dáng nhíu lông mày