Khi cơn gió thoáng qua, khi mình chỉ một mình Sau hôm nay, biết đâu sẽ không bao giờ gặp lại Dẫu chỉ là niềm riêng, chẳng gì cần tồn tại, Nỗi cô đơn muộn phiền khuất mãi phía bên kia.
Xưa em hỏi tóc anh sao sớm bạc? Anh cười đùa (vì) tiếc nuối chuỗi ngày qua Tiếc những buổi trưa hè dưới bóng tre ngà Trên chiếc võng đu đưa, hai đứa cùng hòa bản tình ca bất diệt.