Sáng Tác

\alt

Buổi sáng mùa thu thật tinh khôi với những cơn gió mát dịu nhẹ nhàng vờn lên những đám cỏ bị bỏ quên sau những ngày tháng hạ...

Những cành cây nặng chĩu những chiếc lá vàng, lá cam chấp chới tiễn đưa những bạn bè lìa xa cành cao rơi vãi trên bờ cỏ lao xao cuốn nhau vào khoảng không cuối vườn xao xác lá vàng, lá nâu, lá chết...

Xem tiếp...

Mùa Thu hờn tủi trong đôi mắt
Nhung nhớ tuôn tràn lệ ướt mi
Cay đắng xót xa cài mái tóc
Tương tư cuộn sóng mối tình si

Xem tiếp...

Thành cổ Sơn Tây một chiều tôi ghé lại,
U ẩn đi tìm...
Đôi mắt của người xưa...

Khói lửa binh đao đầy trong trận mạc,
Xuôi ngược lên non,
...lại xuống ngàn,

Xem tiếp...

alt

Phiên tòa  xử li hôn ngày hôm ấy thu hút rất đông người tham dự bởi vì cặp đôi phải ra trước tòa để “ anh đường anh, tôi đường tôi “ này rất đặc biệt so với những đôi khác từ trước đến nay. Người chồng tên Bằng, là một cựu thiếu tá không quân trong  “quân lực VNCH “  vừa được ra từ trại cải tạo - còn người vợ là Vân – cũng là nguyên đơn - đã từng là hoa khôi của một trường trung học có tiếng của một thành phố từng được mệnh danh là “ thành phố lính “ này ( vì bộ chỉ huy của Quân đoàn 2 đóng tại đây).

Xem tiếp...

Khi tôi đến mưa dầm còn ngập lớp
Cá lội quanh sân, thầy trò cùng đuổi bắt
Tiếng cười vang!
Mái ngói rêu phong, xuyên tia nắng vàng
Nét chữ lung linh nhòe theo từng giọt mưa tí tách

Xem tiếp...

Trí viết vội cho xong báo cáo cuối tuần, tắt máy PC, vẫy tay chào đồng nghiệp ngồi gần:
-     Về nhé anh Tiến. Have a nice weekend, and see you next week.
Tiến ngẩng lên, nhướng mắt nhìn:
-     Sao hôm nay về sớm thế? Có mục gì hả?
Trí mim cười:
-     Yes sir! Về chuẩn bị sớm mai đi D.C. xem hoa anh đào.

Xem tiếp...

alt

Đêm bên thềm ai đếm giọt mưa rơi
Chợt thức giấc trong giấc mơ hoài niệm
Có nỗi buồn nào
Theo mưa đan kín
Bủa vây hồn
Trong bóng tối đêm sâu

Xem tiếp...

Anh chẳng ước thành phố pha lê
Anh cũng không mong nguy nga dinh thự
Ta yêu nhau - thế là quá đủ
Nhưng giá mình có một mái nhà riêng!

Xem tiếp...

alt

Em xinh yếm đỏ má đào
Mong sao mở lối đường vào tương lân
Ngày ngày múc nước rửa chân
Để tôi được trả nợ nần trăm năm...

 Văn Thắng
Hai người đàn ông đang ngồi lai rai ở quán bà Tâm, họ ngồi ở đấy chén chú, chén anh từ sáng tới bây giờ. Hai khuôn mặt đỏ ửng lên , sần sần giọng nói đã nhão nhẹt, nghe có câu lè nhè nhừa nhựa tiếng được tiếng mất. Ở phía góc đường gần đó, cô Ngọ đang chào mời những vị khách đi đường để bán những gói xôi ế còn lại. Một số khách phất tay bước vội ,ra hiệu không mua,một số khác tỏ vẻ khó chịu ra mặt. Tuy vậy cuối cùng cô cũng bán xong gói xôi cuối cùng. Cô dọn đồ đạc, xoong, nồi vào hai quang gánh và đi khuất dần vào trong con hẽm nhỏ.

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.