Ngàn lau, biền biệt ngàn lau ! Nằm nghe mưa đổ rơi vào tuổi xuân Cheo leo, đường dốc xa dần Trong tầm tay với, một lần mất em Giật mình, đốt đuốc đi tìm Để mưa ướt đẫm con tim dại khờ.
Chúng em thăm bà một sáng chớm đông Trời nắng nhẹ, hai hàng cây xanh biếc Bầu trời trong xanh -mây trắng bay bay Trên đỉnh núi chứa chan, muôn ngàn ánh nắng....
Con đến thăm thầy buổi chiều hôm ấy Gió lạnh se se run rẩy mấy cành bàng Mây trắng chiều vàng, bàng bạc khắp không gian Con thấy tóc thầy cũng nhuốm màu mây bạc