Em chỉ thấy lòng mình êm ả
Dịu dàng đón nhận nụ hôn
Cảm thấy hồn nhè nhẹ lâng lậng
Một cái gì đi vào rất nhẹ
Khi chhia tay sao còn luyến tiếc
Nụ hôn đầu cứ mãi in sâu
anh muốn đến hôn em lần nữa
Đêm đã khuya xin hẹn lần sau
Ngọc Ân
Em mong ước bàn tay ai đó
Dắt dìu em đi hết cuộc đời
Đang dang dở nửa chừng đứt đọan
Và cho em hạnh phúc ấm êm
Mà nhớ làm chi , chỉ một mình
Đôi khi lặng lẽ lúc tàn canh
Viết được vài hàng , thôi lại xoá
Ngập ngừng... ký ức thật mong manh !
Ngõ cũ ngày xưa rộn tiếng cười
Gió lay trứng cá rụng sân chơi
Rủ nhau đi nhặt trưa không ngủ
Vừa thấy mẹ thôi đã chạy rồi
Ngõ cũ ngày xưa vẫn nhớ người
Hắt hiu lá úa lạnh lùng rơi
Ta về trưa nắng mà cay mắt
Nhớ quá ngày xưa những tiếng cười
Phạm Thiên Thu