Xứ người từng vạt nắng trong
Đem phơi trái đắng phơi luôn tháng ngày
Sầu đời trĩu nặng hai vai
Sầu tôi trĩu nặng trong tôi nỗi buồn
Đất nước bây giờ đã tan hoang
Khung trời ngày ấy đã phai tàn
Một thuở hồng mơ giờ đâu nữa
Đâu còn cả một giấc mơ ngoan