Ngày tháng trôi qua:
Cái trống vắng giờ cũng tan biến
Hai con thường về căn nhà ấm
Mâm cơm nóng hổi đầy chén bát
Con cháu quây quần thật đông vui.
Đào Trịnh
Em! Chẳng phải Tường Hoa
Tuy tuổi ngọc trăng ngà
Hồn thơ vừa chớm nở
Đã biết buồn thiết tha
Có phải em là Thị Tường Hoa
Một thời thơ trẻ khúc hoan ca
Mắt em như nước hồ thu lạnh
Nắng xế chiều in dáng ngọc ngà
Đã lâu lắm chúng mình xa cách
Kể từ khi thôi học cấp ba
Hè năm ấy khi màu phượng đỏ
Ngập sân trường trung học trinh Vương
Tiếng ve kêu vang rền rộn rã
Báo hiệu mùa thi năm học cuối
Thời áo trắng ngây thơ trong sáng
Thật hồn nhiên chẳng vướng bụi trần