Thơ

Ba ! ngọn thái sơn  đời con hùng vĩ
Tỏa bóng chở che mấy chục năm trường
Năm mươi tuổi con thấy mình vẫn bé
Vẫn cần Ba như đứa trẻ năm nào

Tình Ba thương như đại dương biển cả
Và rạt rào như sóng vỗ miên man
Không như Mẹ, tình Ba thương lặng lẽ
Nhưng tràn đầy những hoài bão tương lai

Xem tiếp...

Từ dạo con lấy chồng
XAa quê hương làng mạc
Về làm dâu xứ người
Mang bao nhiêu nỗi nhớ

Nhớ làng quê mộc mạc
Ngày hai buổi tới trường
Với bạn bè mến thương
cùng thày cô yêu mến

Xem tiếp...

Một chút một chút thôi
Một chút thành nhiều chút
Ta xa nhau mất rồi
Chút hờn ghen nho nhỏ
Một chút rất đàn bà
Một chút không bày bỏ
Cũng làm em xót sa
Cũng làm em ấm ức
Thổn thức  cả ngày qua

Xem tiếp...

Ai cũng viết bài thơ ca tụng Mẹ
Mà quên đi ngọn Núi Thái bên mình
Quên người đã góp phần không nhỏ
Vào tương lai sô phận của con mình

Vâng Cha đó ! suốt một đời rong ruổi
Không từ nan bất cứ khó khăn nào
Cha lam lũ để cho con gót đỏ
Và đời con được hạnh phúc  mai sau

Xem tiếp...

Những ngày đầu:
Con gái của tôi đi lấy chồng
Căn nhà vắng bóng thấy buồn tênh
Mâm cơm nóng hổi mẹ ngồi đó
Chẳng thấy con về mẹ nhớ mong

Ngày tháng trôi qua:
Cái trống vắng giờ cũng tan biến
Hai con thường về căn nhà ấm
Mâm cơm nóng hổi đầy chén bát
Con cháu quây quần thật đông vui.

 
Đào Trịnh

  

Bé Tâm cháu nội đầu đàn
Mới tròn bốn tuổi mà khôn nhất nhà
Sáng ra cháu chúc Ông Bà
Miềng cháu chúm chím thật là có duyên
Ông nội bế bé lên hôn
Ui dà đau quá chẳng thèm ông đâu
Miệng ông nội có gai đau
Bà ôm hôn bé,bé chau mắt cười
Miệng bà nội không có gai
Cả nhà thấy bé nói hay cùng cười.

Đào Trịnh
  
Em! Chẳng phải Tuyết Hương
Nên chẳng thắm môi hường
Chiều về buông ánh nắng
Lang thang giữa phố phường

Em! Chẳng phải Tường Hoa
Tuy tuổi ngọc trăng ngà
Hồn thơ vừa chớm nở
Đã biết buồn thiết tha

Xem tiếp...

Có phải em là Thị Tuyết Hương
Ngày xưa sắc thắm má môi hường
Em đi phố thị chiều đang xuống
Nhã nhạc bừng lên hoa bốn phương...

Có phải em là Thị Tường Hoa
Một thời thơ trẻ khúc hoan ca
Mắt em như nước hồ thu lạnh
Nắng xế chiều in dáng ngọc ngà

Xem tiếp...

tặng Đệ Nhị B Trinh Vương (Nk 1964-1970)

Đã lâu lắm chúng mình xa cách
Kể từ khi thôi học cấp ba
Hè năm ấy khi màu phượng đỏ
Ngập sân trường trung học trinh Vương

Tiếng ve kêu vang rền rộn rã
Báo hiệu mùa thi năm học cuối
Thời áo trắng ngây thơ trong sáng
Thật hồn nhiên chẳng vướng bụi trần

Xem tiếp...

Không cách gì giấu nổi
Tình yêu trong mắt nhau
Không dễ gì quên được
Chút hạnh phúc mong manh
Vì đời cơn gió thoảng
Hợp tan là lẽ thường
Tình yêu có vĩnh cửu
Như mình ước không anh ?
  

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.