-
Nguyên Hạ-Lê Nguyễn
-
Đăng ngày 20 Tháng 3 2011
-
Lượt xem: 2061
Những con đường quen thuộc mỗi ngày mà tôi đã đi qua, mấy hôm nay bỗng thay áo mới, những bụi cây trơ lá, run rẩy khi Đông về được che phủ bỡi những đám Tuyết lạnh lùng cuồng nộ, mãnh liệt , ngang nhiên trùm kín vạn vật một cách lạnh lùng không nể nang, nay đã chìm sâu, tan biến vào lòng đất, nhường bước cho ánh nắng vàng chiếu rọi xuống bờ cây ngọn cỏ.
Những cơn gió lạnh muộn màng vẫn thỉnh thoảng ruổi rong như còn tiếc nuối chút dư hương của tiết Đông, nhiệm vụ của gió Đông đã hết hạn kỳ nhưng sao vẫn còn ham công tiếc việc với đất trời nên vẫn coi hơi hướm của cái lạnh se da , thổi tung làn tóc rối.
Xem tiếp...