
Thuyền tôi lơ lửng bến đục trong
Nào biết sông sâu, nước vẫn ròng
Bến bờ xa lạ, chim mỏi cánh
Mỏi mắt tìm đâu dáng người mong
Chiều nay nắng lắm rực ngoài hiên
Cây sứ trên sân vẫn nhu hiền
Cánh hoa đài các, hương thoang thoảng
Gợi nhớ tình ai, mộng rất êm

Trên đỉnh Stone-mountain, mây cười gió hát
Một mình ta cười , hát giữa hư không
Chợt cảnh người...sao như cõi non bồng
Nhớ quay quắt, ngọn núi vòng quê Mẹ
Tôi đến nối vòng tay yêu thương
Với bạn bè xưa muôn trùng kỷ niệm
Những cái siết chặt tay
Những nụ cười thương mến
Những phút giây bên nhau rất đỗi ngọt ngào.
Kể chuyện ngày xưa và kể chuyện đời nhau
Kể nhau nghe những niềm đau , nỗi nhớ
Kể nhau nghe những ân tình một thưở
Của ngày nào còn áo trắng thư sinh
Lâu thật lâu tôi không đi đâu ra khỏi nơi mình cư ngụ, thậm chí có những ngày chỉ loanh quanh trong nhà, mãi đến tối khi rời chiếc máy tính để lên giường tôi mới chợt nhận ra là cả ngày hôm ấy tôi đã chưa đi đâu ra khỏi cổng nhà mình. Đó chính là lý do khi được báo tin người anh con út của ông bác tôi qua đời, quan tài đặt ở một con hẻm nhỏ trên đường Thích như Nguyện là tôi thấy mệt vì việc phải đi tìm nhà với cái nóng bức của Sài Gòn, bởi cái tên đường lạ hoắc lần đầu tiên tôi mới được nghe này
Hạ về tỉnh giấc chiêm bao
Chân reo bước rảo- lối mòn dấu chân
Tình xưa lối cũ bước gần
Cõi xa vọng động- phù vân mộng về
Hạ về hồn cũ tỉnh mê
Hanh hao nắng chếch - lao xao cõi mình
Tiếng ve bỗng bặt cõi nao
Hoa xưa chín đỏ- nơi nào cõi đâu

Hôm nay, trời sắp sửa vào thu, bầu trời không còn nắng gắt. Đêm hôm qua gió lạnh lùa vào cửa sổ, tấm chăn mỏng không đủ ấm làm trằn trọc suốt đêm, biết thế nhưng vẫn lười biếng trở dậy để đóng cửa sổ... một đêm mất ngủ, thêm một đêm thao thức để tất cả trong một khoảng thời gian nào đó chợt đi về trong ký ức, mang theo những khuôn mặt ngây thơ, nhỏ bé ngày nào, những khuôn mặt đã in đậm trong tâm khảm tôi như một cái mốc của thời gian nơi xứ người.
TIẾC NUỐI
Ngày trước....Khi còn trong tuổi mới lớn, thời gian đẹp nhất của một đời người, khi các chàng trai theo gót....thấy chàng nào nhỏ hơn mình vài tuổi, hay chỉ bằng tuổi mình là nàng không cho vào bộ nhớ của mình...Mấy chục năm nau...Qua bao nhiêu năm sau gặp lại...Những người trẻ năm xưa nay gặp lại đã là những người "Coi được" ...Nàng bỗng tiếc nuối bâng quơ.
LÃNG NHÁCH
Một người đàn ông người Việt lưu vong xứ người, làm việc trong Phi trường của Mỹ, hàng ngày nhìn thấy những đứa bé con của các hành khách ...chợt nhớ nhung những đứa cháu quê mình...một bận ngồi nghỉ chân trên ghế cạnh Mẹ con một người đàn bà da đen, ông đưa tay vuốt vào lưng đứa bé trai, cử chỉ trìu mến trẻ...
Sáng nay mưa nhạt nhoà
Trên phố vắng người qua
Chợt thấy ai lẻ bóng
Lòng buồn bỗng xót xa
Người hình như cũng có
Một nỗi buồn giống tôi
Đứng thẫn thờ một góc
Âm thầm nhìn mưa rơi