

Ngày đó Thu về gió hây hây
Trời nghiêng dáng mộng dệt vơi đầy
ngẩn ngơ cây lá buồn rơi lệ
Để nắng ngại ngùng núp dưới mây
Từng bước thời gian lững thững đi
Thu về xóa vết dấu chim di
và Xuân ấp ủ tình cô lữ
Trời đổ mưa ngâu cho nặng sầu


Cái cảm giác mát lạnh, tự nhiên, thoải mái nhất của tôi vẫn là được soãi dài , dang rộng hai tay, xòe hai chân, lưng áp sát dưới nền gạch Hoa, hay xi măng...đại khái là cái sàn nhà của căn nhà mình, giấc ngủ sẽ đến không cần mời gọi.
Ngày ấy gia đình tôi có bốn Mẹ con...vì thế theo thói quen chúng tôi thường nằm ôm quanh Mẹ, để bảo vệ người hay vì phản xạ tụ nhiên mà khi chúng tôi mới bắt đầu lớn một chút Mẹ tôi cũng đã dạy bảo chúng tôi rằng : Con gái con đứa phải ý tứ...Đi đâu cũng vậy, tới nhà ai mà hễ phải ngủ qua đêm là phải chun chính giữa mấy người đàn bà con gái mà ngủ ".
Đã biết rằng tình là con dốc ngược,
Sao vẫn còn mơ tưởng mãi về nhau,
Sao vẫn còn luyến tiếc mối tình đau,
Cho em khổ, vì người còn thương nhớ,
Chuyện đã qua, hãy quên tình vụn vỡ,
Đừng đi tìm kỷ niệm đã xanh xao,
Duyên phận mình như con dốc lao đao,
Em sợ ngã... rơi vào lòng vực thẳm,