
Đêm nay quỳnh sẽ nở
Làm mọi người náo nức
Thao thức và đợi chờ
Từng phân ly hé mở

Càng nhìn càng nức nở
Rạo rực cả tâm can
Trong thời khắc huy hoàng
Em đẹp như tiên sa
Toàn thân trắng nõn nà
Toát mùi thơm tinh khiết
Chùm nhụy tơ óng ả
Phun phún đang dâng trào
Tim ta như muốn vỡ
Trước vẻ đẹp kiêu sa
Em kiều diễm ngọt ngào
Nhưng sao em vội "khép"
Một giấc ngủ nghìn thu
Cô đơn và lạnh lẽ
Ánh dương nào hay biết
Đêm qua em đã nở.
Đào Trịnh


Những giọt nắng vàng lung linh mỗi sáng mỗi chiều trên bờ cỏ xanh, gió hắt hiu hong khô mấy chiếc lá vàng trên giàn mướp sau nhà ...
Mỗi sớm mai mở cửa ra thăm những cây cỏ trong sân nhà, đứng chờ cho xe nóng máy, nhình quẩn quanh mấy khóm cây bờ cỏ, cây phong bên nhà hàng xóm vừa tung những chiếc lá vàng tươi êm ả buông từ cành cao phủ vàng trên bờ cỏ...Gió lung linh, như hơi thở ấm nồng của một thiếu nữ đang yêu... tất cả êm ả lượn lờ trong không gian yên tĩnh.
Đi qua những khu đất trống đầy thông, ôm quanh những xóm nhà yên ngủ, những ngôi nhà chìm khuất bên trong những hàng thông dài xanh mướt lá xanh , không gian ở đây tĩnh lặng và êm ả, ngập tràn trong màu xanh của những rừng thông.
Từ hôm dì Vân tìm được nhà và về cư trú với mẹ và mình, nhà vui và đông hẳn lên, có lẽ vì dì Vân có nhiều bạn bè, mẹ cũng vui nên rủ thêm bạn bè đến chơi. Riêng mình, mình thấy thú vị vì được thêm món ăn mới chứ không đơn điệu chỉ một món như xưa. Mẹ nói là hy vọng mình sẽ hay ăn chóng lớn và “xổ sữa” như anh hàng xóm Cường Để,
Thật ra thì mẹ nghĩ chắc chả bao giờ mình được như anh Cường Để đâu, nhưng có ai cấm mình hy vọng và ước mơ phải không các bạn ? Nhất là khi mình có một bà dì thật nhiệt tình và dễ thương như dì Vân của mình,, dì Lê, dì An nữa, hình như ai cũng thương mình nên lúc này ai cũng quan tâm chăm chút cho mình, mình mong những ngày vui này không bao giờ bị gián đọan