Trong cuộc đời đi dạy của tôi, thời gian bảy năm dạy tại trường Trung Học Trinh Vương (do quý Soeur Dòng Mến Thánh Giá Quy Nhơn quản trị) đã cho tôi nhiều kỷ niệm đẹp nhất.
Đó là khoảng thời gian từ 1966 đến 1974. Tôi tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Huế năm 1963, sau hai năm dạy học tại trường Đồng Khánh đã xin đổi về Qui Nhơn, dạy học tại trường Cường Để cho gần gia đình. Thời bấy giờ, ngoài Cường Để và Nữ Trung Học là hai trường phổ thông công lập Qui Nhơn còn có các trường Trung học tư thục như Bồ Đề, Nhân Thảo, Tây Sơn, La San và Trinh Vương. Giống như trường Nữ Trung Học, Trinh Vương chỉ thu nhận các nữ học sinh, và do quý Soeur Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn quản trị
Theo đám đông tôi bước vào bên trong căn lều vải – HỘI CHỢ XUÂN QUÍ MÙI 2003 – nơi trưng bày những gian hàng Tết. Từ những quầy bán thức ăn thuần túy Việt Nam đến những sạp sách báo trò chơi đâu đâu cũng đầy người. Tận sâu trong căn lều, một người đàn bà và một cô gái đang đứng tại gian hàng. Người đàn bà thấp nhỏ, thon gọn trong bộ y phục màu đen, đầu chít khăn cùng màu, đang sắp xếp những món hàng trên sạp. Hình như một người quen. Tôi tiến lại gần và nhìn kỹ hơn. Quả thật, đó là một người quen, một nữ tu Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn. Có môt cái gì đó làm tôi xúc động. Quê hương hay tình người? Dĩ vãng hay hiện tại? Tôi hiểu sự có mặt của chị nơi đây trong ngày hội chợ. Chị và tôi đã dạy chung trường trong nhiều năm. Cuộc gặp gỡ bất ngờ nơi xứ lạ quê người khiến tôi nhớ lại một dĩ vãng xa xôi nơi ngôi trường mà tôi có nhiều kỷ niệm "Trường Trinh Vương" Tôi cầm bút trở về một quá khứ
“Con có khóc mẹ mới cho bú”
Câu này hình như khá đúng trong trường hợp của tôi thì phải, bởi vì khi tôi tự thấy thương thân mình nên ọ ẹ lên thì đã có người thấy tội nghiệp mà quan tâm hỏi thăm rồi đó, tôi đã được dì An tặng cho một món ăn mới, rồi dì Mỹ Vân mời thêm các bạn của dì đến chơi,.Riêng dì An trước khi “ balô lên vai “ cũng đã đưa cho mẹ quyển thơ của dì, và dặn mẹ coi chừng mà cho mình ăn dần. .
Thấy chưa, mình nói mà mẹ đâu có tin, mình nói là con buồn quá, và con sẽ khóc than cho mẹ coi, rồi sẽ có người thương mà mẹ. Mẹ đã không nói gì nhưng im lặng không nói, mà im lặng có nghĩa là đồng ý phải không ???

Theo lẽ thường tình của cuộc đời, một đứa trẻ dù ra đời đủ hay thiếu tháng đi nữa thì dưới sự chăm bẵm yêu thương của bố mẹ, nếu không bụ bẫm như những hình em bé quảng cáo sữa thì chí ít nó cũng không quá èo uột, suy dinh dưỡng giống như mình- Có lẽ mình con nhà nghèo nên mới thế chăng ?!