Nguyễn Thị Tê Hát
Nguồn: http://vuonhatehat.blogspot.com/

Nhạc và lời: Thảo Trang
Trình bày: Mỹ Trinh {play}http://www.betac.com.au/doc/music/ThaoTrang/04-AnhSaoTinhYeu.mp3{/play}

Chợt nhớ xuân nào với người ta
Hái lộc đầu năm giấc mơ hoa
Giao thừa xem lễ quỳ bên khấn
Xin Chúa ban tình mãi thiết tha
Tục lệ cổ truyền " Ăn Tết" của người Việt Nam chúng ta dường như đang bị mai một với nếp sống hối hả của thế giới hội nhập toàn cầu, cũng như sự phát triển ngày càng đi lên của một số tương đối dân sống ở đô thị.
Những người đang giàu lên một cách thật nhanh chóng và đáng ngờ, ngày nay họ không phải lo toan gì cho ngày tết, ngoài việc kiếm cho thật nhiều tiền và mua quà biếu xén qua lại với nhau . . .. Những món ngày xưa cần phải nấu nướng ở nhà để cúng kiếng ông bà, theo phong tục cổ truyền, những món đặc trưng riêng của từng gia đình mà các bà mẹ tần tảo và những nàng dâu hiền thục trổ tài nhân dịp lễ tết cũng đã được bày bán đầy rẫy tại các siêu thị.

Hình như nắng của mùa xuân cũ
Lay hồn ta thức giữa tàn đông
Vườn xuân đó mầm xanh hé nụ
Sao đời ta mãi mãi hư không
Em có bao giờ đau với tuổi
Khi một mình bên giọt đông phai
Hay mai rũ tóc nhìn xuân mới
Em chợt vui cười với bóng soi
Bài này in trong tập tiểu luận Nghĩ về văn học hải ngoại do Văn Mới xuất bản năm 2004 tại California, USA.
Ðọc Truyện Kiều, có lẽ không ai quên được chiều Thanh minh ba chị em Kiều đi tảo mộ. Mặc dù Nguyễn Du đã báo trước cho mọi người biết câu chuyện ông sắp kể thuộc vào loại chuyện “đứt ruột”, “bể dâu”, “trông thấy mà đau đớn lòng”, nhưng buổi chiều xuân mở đầu câu chuyện đứt ruột ấy sao mà mênh mông, thanh thản, trong vắt. Bầu trời xanh cao. Cỏ non phơi phới ngút mắt, dàn đến tận chân mây. Hoa lê điểm trắng. Người người nô nức, chen nhau tận hưởng tất cả sắc đẹp và sức sống của mùa xuân. Ðó là cảnh trí làm nức lòng, không phải cảnh trí làm người ta chau mày, nói chi đến những “đứt ruột, dâu bể”.
Dấu báo hiệu bao nhiêu tai ương cho Thúy Kiều trong buổi chiều xuân hôm ấy, không phải là nấm mồ bị đời bỏ quên của Ðạm Tiên, mà là những cánh én.
Nhưng mẹ ơi bỗng dưng con lại sợ
Sợ mùa xuân làm tóc mẹ phai màu
Sợ mùa xuân làm mờ đôi mắt mẹ
Làm làn da thêm nếp gấp thời gian