Cuộc tình ngày ấy
Không thương đau
Không hấp hối
Chỉ tại gió
Cơn gió nghịch mùa
Từ đâu kéo lại
Thổi thốc cuộc tình ta
Khi tất cả mọi chuyện tạm ổn định. Khi còn đang tranh tối, tranh sáng với những đường lối chính trị vừa thay tên đổi chủ, tôi trở về thăm lại thành phố cũ, thành phố của một thời kỷ niệm ngọt ngào để tìm, để kiếm những gì còn vương vãi hay rơi xót ở một góc xó nào, nhưng tìm hoài vẫn không gặp, vẫn không thấy... Đi ngang ngôi nhà cũ của mình nay cũng đổi chủ cho dù không bán, không sang nhượng. Hai cây dừa cảnh trồng 2 bên cổng không còn nữa, cây leo 1 bên tường với những chiếc lá to như chiếc dù con chỉ còn lác đác vài lá trên cao, cái xích đu nằm 1 góc sân thường ngồi một mình trong tối nhìn trăng sáng trên đầu những ngọn thông nay cũng không còn... Tất cả như bị đảo lộn, như trống trơn, nhìn lên căn gác lửng của những tối học bài, của những đêm không ngủ cắn bút tập làm thơ, của những đêm hốt hoảng nhìn hỏa châu chiếu sáng một góc trời... kỷ niệm nhiều quá, kỷ niệm chênh vênh trên những cành ổi của những trưa hè im lặng, vừa học bài vừa cắn dòn những trái ổi xanh chưa kịp chín... Tuổi thơ tôi, hạnh phúc tôi đã bỏ lại đằng sau, bỏ lại một cách vội vàng không dự đoán như những tình cảm nào đó cứ lẽo đẽo theo sau nhưng tôi cứ ngu ngơ không quay lại, tại tôi kênh kiệu hay tại tôi chưa đủ lớn, chưa đủ trưởng thành trong tôi để đưa tay bắt lấy.
Thời gian còn lại ở trần gian
Chỉ như một chớp mắt mà thôi
Ngày nào mới đó còn son trẻ
Mà nay tóc đã bạc phai rồi
Hơi thở mới nguyên của đồng tiền mừng tuổi
Tôi nhìn người ngóng đợi mắt lên ba
Người về đây có phải tự trời xa
Với nét mắt vòng cung của cầu vồng che mưa nắng ?
Anh thương yêu,
Mới đó mà đã ba mươi lăm năm trôi qua, kể từ lần cuối cùng chúng mình gặp nhau lân đầu tiên và cũng là lần cuối cùng ở vùng biển vắng, vùng biển chỉ tòan là những người lính thất thần vừa cùng với đơn vị từ những vùng cao nguyên di tản về, sau nhiều năm xa cách
Ba mươi lăm năm trôi qua rồi mà em không sao quên được bữa cơm ăn cùng với anh ở nơi đơn vị anh rút về; chưa bao giờ trong đời mình em có thể tưởng tượng ra những bữa cơm như thế- Những hạt gạo mốc xanh, những con khô chiên khi bỏ vào miệng đã mủn ra như bột và những cọng rau lang chấm mắm nêm đã trở -
Em khóc thương em tóc bạc mầu
Một đời lận đận mắt mưa mau
Một đời thương khóc tình Kim Trọng
Ai xót sa em phận Thúy Kiều
Mỗi lần gọi điện thoại cho mỗi đứa là nói luôn mấy tiếng khi nào máy nóng lên hay trong máy báo hết tiền mới thôi dứt, thường tụi em kể cho nhau nghe những chuyện bây giờ, chuyện ngày xưa, chuyện các con, chuyện riêng tư và những chuyện không tên tuổi và cọng thêm những tiếng cười không thôi dứt...và khi nào phần cuối tụi nó cũng hỏi em về chuyện chúng mình...