Mai mẹ chết con đừng buồn đừng khóc
Đừng thẫn thờ đừng chìm đắm suy tư
Đừng thở than đừng thương tiếc bơ-phờ
Khi mẹ đã vùi thân nơi lòng đất
Thuở ấy, mỗi lần thấy chó nhà ai ghé đến cửa hay chạy vào nhà, chị em tôi có lỡ đuổi đi thì mẹ tôi lại quýnh-quáng lên:
- Ấy, sao các con lại đuổi đi? Chó vào nhà hên lắm đấy!
Hai câu nói trên đã được truyền miệng qua các cụ, qua miệng mẹ tôi như kinh tụng hằng ngày, lúc đó tôi chưa hiểu đời, hiểu người cho lắm, thành ra câu nói trên hình như không nhập tâm tôi cho mấy, cho dù trong lòng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lấy một anh chàng ngoại đạo nào đó khi lớn lên.
Ngày xửa, ngày xưa, ngày mà tôi chỉ là một thiếu nữ ngây thơ, thánh thiện, thánh thiện vô cùng để có thể trở thành một nữ tu như bao nhiêu nữ-tu khác trong tu-viện. Thế nhưng, đời không như là mơ nên đời đã giết chết giấc mơ của tôi, giấc mơ trở thành nữ-tu mà tôi hằng ao ước. Cũng vì trời không chiều lòng nên tôi đã trở nên Tôi của hiện tại, nghĩa là tôi của những bổn phận, của những trách nhiệm như bao nhiêu người đàn bà chung quanh.
Người xa quá làm lòng em buồn lắm
Em cô đơn lạnh lẽo suốt đêm trường
Nhìn lá rụng rơi đầy bên song cửa
Nỗi cô đơn đầy ắp ở trong tim
Thày ơi, con thật lòng thương cảm khi nghe tin thày rời bỏ cõi trần tạm bợ này- Thày ra đi ở tuổi này con thật không cam lòng, cái bài hát " sáu mươi năm cuộc đời " và câu " Thất thập cổ lai hy" dường như không còn phù hợp vào thời đại này nữa thế nên sự ra đi của thày khiến con thấy như mất đi cái gì đó vô cùng quen thuộc trong đời mình, dù rằng từ lâu lắm rồi con không có dịp gặp thày nhưng dù không gặp chăng nữa con vẫn biết rằng thày đang vui sống đâu đó bên kia đời, như lời trong một bài hát nào đó của TCS " Vẫn thấy bên đời còn có em". Vậy mà. .. .thày đã đi rồi
Ngoài những trận bão tuyết mù trời không thấy đường đi như những trận bão tuyết trong film Dr. Zivago, chỉ khác là không có những tiếng chó tru trong đêm tối . Những trận bão cuồng phong cuốn người, cuốn nhà cửa, cuốn cây cối lên cao rồi lại quăng xuống ở một nơi khác, không phải nơi vừa nhấc bổng mang đi như hôm thứ hai mùng 10 tháng 5 vừa rồi, vừa gió bão, vừa mưa đá. Sau Thánh Lễ Chúa Nhật, như mọi lần, sau thánh lễ đến nhà con, con đường đi vào nhà thằng bé thấy ngạc nhiên với những hàng rào nằm sạp như những con cờ dominos được xếp thành những còn đường ngòng nghèo trên bàn, chạm tay một cái nhẹ tất cả đều nằm sạp xuống. Những mái nhà đang xây bị trốc mái, những cánh cổng bung ra, nhà thằng con may mắn không sao mặc dù nhà bên cạnh bị hư hại. Chỉ có 2 cây ăn trái sau nhà vừa được trồng trong mùa hè vừa rồi đã bị gió cắt đứt hơn nửa thân cây, trơ trọi như một cây khô được cắm xuống đất .