Đọc thơ ray rứt trong lòng
Tình xưa một thưở sao vương vấn hoài
Tàn y xếp lại dành hơi
Đêm đêm nhớ tưởng đến người ngày xưa
Ngày xưa thưở ấy ngây thơ
Nụ cười vụng dại dẫu người trong tim
Tình xưa một thưở sao quên
Nhưng đành xếp lại cho xong một đời
Người xưa giờ đã xa rồi
Nghìn trùng cách trở trời ơi hỡi trời ?!
Phạm Thiên Thu
- Nhớ chứ sao không? làm sao chị quên em được, giọng em hơi khác...
- Vậy sao? ngày xưa giọng em thế nào? Em không nhớ được nữa, chị còn nhớ giọng của em hả? Mọi người nói giọng em bắc không ra bắc, nam không ra nam, giọng em là một cái gì pha trộn như một công thức hỗn hợp của những vùng, những miền em đã đi qua, bây giờ lại pha cả cái lạc loài nơi này nữa thì làm sao giữ được cái giọng ngây thơ hồn nhiên nhí nhảnh như ngày xưa được nữa... Chị khoẻ không? chị còn đi làm không?
. "...Thuận đấy à? Mình nói chuyện thoải mái được không? Cô thì lúc nào cũng ậm ừ, nhưng mặc kệ, cuối năm anh phải điện thoại chúc Tết cô. Không điện thoại sớm, cô bận nghe những lời chúc khác văn chương hơn, bay bướm hơn, cô quên anh đi. Cười! Không thật thế à! Năm mới cô muốn anh chúc gì nào? Khang an thịnh vượng, già quá! Dồi dào sức khoẻ? Thừa! Cô thì lúc nào không dồi dào sức khoẻ, chẳng thế mà lúc nào cũng có hàng tá những anh tình nguyện chở các cháu đi học, đi shopping, đi ăn kem, đi cắm trại. Lại cười! Thôi, anh chỉ xin chúc cô một năm mới hoàn toàn như ý. Cho cô hoàn toàn tự do lựa chọn, muốn gì được nấy. Phần anh, cuối năm bận lu bù. Hết cuộc họp tất niên này đến cuộc họp tất niên khác. Anh mới đi ăn tất niên ở hội đồng hương về đây. À, có chuyện này anh kể cho cô nghe. Tính anh vẫn thế, ưa nói ngược. Bạn bè anh đua nhau tán tụng cái đất địa linh nhân kiệt, hãnh diện là người đồng hương của ông này bà nọ. Anh, anh bảo anh hãnh diện làm người đồng hương của Tám Khùng. Vâng, Tám Khùng, người điên nổi tiếng của thành phố Qui nhơn. Mọi người trố mắt nhìn anh. Cô biết anh giải thích sao không? Nhưng trước hết anh phải cho cô biết Tám Khùng là ai đã chứ. Hồi đó anh từ quê xuống Qui nhơn học. Thành phố sau chiến tranh chỉ là một bãi cát đầy dây kẽm gai và vài chục túp lều tranh trên bờ biển. Gia đình Tám Khùng đã ở đó rồi. Bọn học trò rắn mắt, trong đó có anh, ngoài cái thú tắm biển, đi xem phim Tarzan ở cái rạp xi- nê duy nhất Tân Châu, chỉ còn cái thú chọc ghẹo Tám Khùng. Mỗi lần bị chọc, Tám Khùng la khóc bai bải, luôn miệng chửi "Cha mày Xe, mẹ mày Bành", rồi chạy đi tìm một hòn đá, một miếng gạch...Ồ không, không phải để ném vào bọn anh đâu. Tám Khùng lấy đá gạch đập vào ngực mình, đập hết lực, miệng vẫn không thôi lải nhải "Cha mày Xe, mẹ mày Bành". "Xe, Bành" là tên cha mẹ của Tám Khùng, cô thấy có lạ không? Ông ấy oán trách cha mẹ đã sinh ra mình để mình phải khổ như thế chăng? Kẻ gây khổ cho ông ấy là bọn anh, nào phải cặp vợ chồng ngư phủ già ở xóm lưới! Tại sao ông ấy lại lấy đá tự đập vào ngực mình mà không ném cho vỡ đầu bọn anh? Khó hiểu chứ! Như ông ấy muốn bảo "lỗi tại tôi lỗi tại tôi mọi bề", quá lắm chỉ dám đổ lỗi cho cha mẹ. Ông ấy điên, nhưng có khác gì ông thánh.
Sáng nay mình thức dây sớm, đầu nhức như búa bổ vì một đêm trằn trọc, chắc thế nào bạn cũng trách mình: " đã biết mình có bệnh mất ngủ mà cứ hay suy nghĩ vẩn vơ, sao không chịu sống cho hết, cho trọn vẹn phút giây hiện tại mà cứ quẩn quanh làm gì cho khổ thân như thế".
Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời.
Hình như mưa... Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống.
Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt.
Nó nói thật em nhỉ? nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một sao?
LTS. Bài thơ của Cha Phạm Châu Diên sáng tác. Ngài đọc cho học trò viết sau đó ký tên dưới bài thơ cho mỗi học trò
Có phải hôm nay lớp cuối cùng
Làm sao lòng trí thấy mông lung
Nhớ ngày khai giảng đầy vui vẻ
Mà đến hôm nay xiết ngại ngùng
Bình giảng ngâm nga thơ với phú
Luận bàn phải trái thủy cùng chung
Năm dầu đã dứt tình không dứt
Mặt biển Qui Nhơn bát ngát trùng
Mây hoàng hôn lang thang bên chiều Thị Nại
Hồn Chiêm nương còn rên rỉ với Tháp Chàm
Em nhớ anh! Sao không thấy anh trở lại
Để u buồn cho em gái xứ Qui Nhơn