-
Phạm Thiên Thu
-
Đăng ngày 21 Tháng 2 2020
-
Lượt xem: 2089
Anh thương yêu,
Lẽ ra em đã viết cho anh ngay sau hôm Đại Hội Liên Trường, để kể anh nghe bao nhiêu chuyện buồn vui ngày hội ngộ, vậy mà không hiểu sao mãi đến hôm nay, khi giấc mơ đêm qua đánh thức em vào giữa khuya, em đã không sao dỗ lại giấc ngủ, nhưng ngồi dậy cũng không nổi nên cứ nằm trằn trọc nghĩ ngợi lan man, hết chuyện nọ, qua chuyện kia, hết chuyện cũ, sang chuyện mới, rồi em lại sợ giấc mơ sẽ nhạt nhòa khi ánh mặt trời chói chang hắt qua khung cửa sổ, chiếu những tia nắng vẫn còn sót lại của mùa hè làm giấc mơ vỡ vụn, bởi em đã từng bị như vậy nhiều lần . . .
Xem tiếp...