
Ngày vừa mới tạnh cơn mưa
Nắng trưa tràn xuống buổi trưa huy hoàng
Con gà rướn cổ gáy vang
Con mèo say nắng mơ màng giữa sân
Huỳnh Minh Lệ

Tôi đợi em về
sông hà thanh đã cạn
tôi đợi em về
núi bà hỏa đã cháy tan hoang
tôi đợi em về
tháp đôi đổ nát
tôi đợi em về
những ngôi mộ gió
hải minh nhơn lý còn đó hàng hàng
Đêm lại đến khi ngày qua rất vội
Chiều lang thang, mây xám chở mưa về
Cơn lốc nhỏ cuốn đi vài chiếc lá
Như phận người trôi dạt giữa cơn mê
Mưa không lớn. Không ồn ào. Vậy mới buồn!
Rả rích! Tí tách!..Gió nhè nhẹ. Lạnh nhè nhẹ...len từng sợi nhớ sợi thương vào hồn. Quấn quýt. Vướng víu. Mưa siết từng nhịp đập trái tim...rồi buông thả cho tràn vào kỷ niệm...Hương cafe' thoảng một lần hẹn hò...một lần lỗi hẹn...nước mắt...chia tay!..
Y Vân sống dậy khóc ròng
Sài Gòn chiến sĩ trận vong hai hàng
Dừng chân trên bến tóc tang
Còn đâu tà áo chiều vàng năm xưa
Bến Thành đi sớm về trưa
Lăng Ông Bà Chiểu lưa thưa lá vàng
Chiều ngồi dưới bóng cây măng cụt
Nhớ lại đất này bốn mươi năm
Hai mái đầu xanh đi cầu thực
Búa đe quê quán biến vào nam
Quả thật nhiều khi Thuyên bỗng chợt nhận ra rằng sống đến từng tuổi này cũng khó mà bày tỏ, hay nói với ai, hoặc với cả chính mình rằng : “Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn”. Nghe nó thật buồn cười và ngớ ngẩn giống như mình còn đang ở tuổi mới lớn hay tuổi chớm biết buồn, bởi thật ra trong sâu thẳm của từng nỗi buồn đau xót sa đều có nguyên nhân, nguyên cớ cả, có chăng là vì mình không muốn nói ra, hay không muốn biết mà thôi . . . Và cũng nhiều lúc không tự giải thích nổi tại sao cuộc đời mình lại xảy ra lắm chuyện không may đến như thế, thì lại đổ thừa cho số phận hay định mệnh hay dựa vào câu nói trong Kinh Thánh : “ Một sợi tóc trên đầu con rơi xuống cũng không ngoài Ý Chúa”. Nhưng thật lòng mà nói từ hôm qua tới giờ Thuyên thấy lòng mình sao mà buồn quá đỗi, và tự dưng không hiểu sao nước mắt cứ tuôn ra, điều mà Thuyên hoàn toàn không muốn và không sao giải thích được, và suốt đêm qua Thuyên cũng trằn trọc không sao yên giấc . . .
Sài Gòn thương yêu,
Hôm nay là ngày 20/7, thế là Sài Gòn ốm nặng tròn mười ngày rồi phải không, những ngày tháng này gặp ai trong cộng đồng Việt Nam ở nơi này cũng nghe nhắc đến Sài Gòn với bao nhiêu yêu thương, lo lắng và đồng cảm, thế nhưng cũng không phải là không có những lời nói khó nghe về Sài Gòn trong những tháng ngày lâm bệnh này đâu đó, mình thì im lặng, lắng nghe và nhìn xem những gì đang diễn tiến quanh Sài gòn thân yêu của mình, im lặng để cho những nỗi buồn thương tiếc nhớ thẫm đẫm vào hồn, và im lặng để những hình ảnh yêu thương cũ như một khúc film, như một đoạn đời không tài nào bôi xóa, không thể nào lãng quên quay chầm chậm trong đầu để âm thầm tiếc nhớ xót sa và thương cảm, cho dẫu mình vẫn biết thời gian là mũi tên đã bắn đi rồi, sẽ không bao giờ có thể quay trở lại điểm xuất phát, nhưng mình luôn ước ao phải chi thời gian có thể là chiếc Boomerang của thổ dân Úc, khi quăng đi rồi sẽ quay trở lại với người đã quăng nó, để mình có thể xin lỗi Sài Gòn, xin lỗi những tháng ngày tuổi trẻ đã phung phí ở đâu đó một cách vô tình, xin lỗi những người đã từng yêu thương và trân trọng mình mà mình đã hờ hững đi qua, thờ ơ không tôn trọng, và cả giả vờ như không hay biết, hay cười cợt trêu chọc, để giờ này rất nhiều lúc phải âm thầm tiếc thương cho quá khứ, bởi quá khứ luôn là một khúc quanh khó quên, nên cho dù có cố tình quên, thì nó vẫn âm thầm hiện ra đâu đó trong đời sống của riêng mình, hiện ra vào những phút giây không ngờ đến nhất . . .
Điều gì đã biến nơi này thành đất chết
Mấy trăm năm từ lúc có bến thành
Con sông đó có ngày trong ngày đục
Nhưng tuyệt nhiên chẳng có lúc lạnh tanh
Hiền thương nhớ,
Hôm nay là ngày giỗ của ông đó, biết không? Tui đi lễ, cầu cho linh hồn ông, linh hồn Giuse Nguyễn Minh Hiền, thằng bạn đã bỏ trốn bọn tui ra đi trong âm thầm thương tiếc của vợ con ông, ra đi không một lời từ biệt nhắn nhe gì với tụi tui, cho dù tui đã được “ sự ủy thác” của cả bọn bạn cũ chúng mình ngày xưa là phải cố gắng tìm tin tức của ông, nhưng mãi đến khi ông trốn tránh cuộc đời này được bốn năm thì tui mới biết được tin ông, và liên lạc được với vợ ông sau ngày giỗ lần thứ tư của ông một ngày, đó là lý do hôm nay tui đi lễ, và cầu cho linh hồn ông được siêu thoát, và về nhà viết cho ông vài dòng tưởng nhớ . ..trong lần Giỗ Thứ Năm của ông