Từ Ta quên chất rượu cay
Không say vì rượu - ta say vì Người
Màu son thiếu phụ vẫn tươi
Nên Người bỏ thú rong chơi một mình...
Chẳng cần gì phải nói lời yêu
Vì điều ấy người ta thường nói
Ở bên nhau có khi không hỏi
Chỉ nhìn thôi cũng đủ ấm lòng

Biết mùa thu không về
Thôi em, đừng ngóng nữa
Lá vàng đi thương nhớ
Hương thu vẫn nhạt nhòa
Tình ngàn năm còn đợi
Thu vẫn xa ngàn xa

Thôi anh đừng đếm lá
Dẫu gì đã sang thu
Đã úa vàng như thế
Và ngày ấy xa mù...
Việc học cũng như cuộc đua đường trường. Bắt trẻ nhỏ chạy hết sức lúc khởi đầu sau khi lên đại học sẽbị đuối sức.
Lối học ở các nước Á Châu nói chung và Việt Nam nói riêng là: “ Học nhiều. (Suy) nghĩ ít “. Trong khi ở Mỹ:” Học ít. (Suy) nghĩ nhiều”. Học sinh trung học Mỹ khi đi thi với các quốc gia Á Châu lúc nào cũng đứng cuối bảng. Nhưng trong 100 trường đại học nổi tiếng thế giới thì Mỹ chiếm hơn 70 trường. Chỉ nội trường Harvard đã có tới 151 giải Nobel trong khi Trung Quốc 1,4 tỷ dân kiếm đỏ mắt không ra một giải.
Nhấp từng giọt cà phê
nhớ bạn hiền
nhớ cả người dưng
ngòn ngọt pha chút đắng
ngơ ngẩn mà êm êm
Nước mắt chưa kịp chảy
Đã vội khô trong hồn
Bàn tay chưa kịp vẫy
Đã tận cùng thâm sơn
Em ra đi khi thu đã vàng trên lá. Đàn rùa cũng không còn lên bờ tắm nắng sau nhà. Bầy hải âu cũng không còn về trốn bão. Em cũng không còn ngồi ngắm nắng ngủ trên cây. Chỉ còn con cò đứng cô đơn ngắm bóng mình trong nước. Thiên đàng nơi đây đã hoang tàn như lời thơ của người bạn, nhà thơ Du Tử Lê:
“Đời muôn cửa tôi chọn về địa ngục.
Thiên đàng em bỏ lại đã hoang tàn.
Ai nắng gió trên cảnh đời kẻ đó
Mà tôi ngồi điếng lặng giữa tro than.”
(Du Tử Lê)
Đã không còn một thuở theo em.
Huế trong ta một thời đầy luyến nhớ
Ơi tiếng lòng! thổn thức những vần thơ
Trời lập đông se se lạnh, mây mờ
Trăng hờn dỗi giấu mình trong khắc khoải
Có những lúc cũng lắng lòng tự hỏi
Bởi vì đâu thờ thẫn bước chân trôi
Chốn phương xa ai có thấy bồi hồi?
Nơi quê cũ có một người đón đợi!
Minh Nguyên
Hân hoan cùng nỗi chết
Máu cạn dần trong tim
Tình xa dần nỗi nhớ
Đời xa dần hương yêu