*Tụng ca mùa chay
GIÊSU yêu dấu,
Con muốn gọi tên Người- Trần trụi không kèm theo chức danh nào. Bởi con muốn Người thật gần gũi. Thật trìu mến. Bởi con muốn chỉ con với Người thôi...Một Giêsu không cần xưng tụng, cho con- đứa con lạc loài quỳ trước Người với những giọt nước mắt ăn năn...
Nếu như ngày xưa, trong một lần phiền muộn vì tội lỗi loài người, Chúa đã sai Thiên thần xuống trần gian tìm một quý vật cho Người. Để rồi đến lần thứ 3, khi Thiên thần dâng lên những giọt nước mắt, Người mới thật sự vui lòng: đó là giọt nước mắt ăn năn !
(viết cho PTT của thời đã xa)
Mây hờn theo gió gọi trăng
Trêu hồn thiếu nữ
bâng khuâng dáng kiều
Thi gan tuế nguyệt – em yêu
Ta người lang bạt
trôi theo dòng đời
Những ngày tết đã qua
Nhưng mùa Xuân vẫn đó
Giữa chập chờn hoa cỏ
Hạt sương sớm long lanh
Vài làn gió mát lành
Làm rung rinh vạt nắng
Đuổi theo tà áo trắng
Vừa khuất cuối đường hoa
Ta về Bình Định em ơi
Đi thăm cổ tháp
rong chơi đôi mình
Đêm nghe trăng gió tự tình
Mưa nhòa rêu phủ
nghiêng mình cố nhân
Nắng lên rọi xuống dương trần
Vi vu én nhạn mang xuân rộn ràng
Anh thương yêu,
Tháng Mười Hai, Cali khởi đầu bằng những buổi sáng mù sương và se lạnh, buổi chiều trời bắt đầu sụp tối nhanh, và dường như cái lạnh cũng se sắt hơn đối với những sắc dân thuộc miền nhiệt đới chúng mình anh ạ. Theo như thông lệ của trường CCA ( Christ Cathedral Academy), đêm diễn nguyện Thánh Nhạc của Mùa Sao Sáng do các cô cậu bé học sinh của trường, từ những lớp Pre School, cho đến lớp cuối cùng của trường (Lớp 8) thường được trình diễn ở Hội Trường trong khuôn viên Nhà Thờ Chính Tòa của Giáo Phận ( còn được biết đến và thường được gọi tên là Nhà Thờ Kiếng), năm nay không còn phải ngồi ngoài Parking để xem chương trình biểu diễn được thu sẵn và trình chiếu trên màn ảnh rộng như năm trước, vì ảnh hưởng dịch bệnh vũ hán nữa. Đặc biệt năm nay còn được trình diễn ngay trong Nhà Thờ Chính Tòa, dù các cô cậu diễn viên vẫn phải đeo mask vì sự an toàn và cũng vì luật bắt buộc phải đeo mask ở nơi công cộng.
Có gì tiếc nhớ khôn nguôi
mà bàn tay hứng một trời gió đông
nằm nghe trời đổ cơn giông
bao lần dụi mắt mà không thấy người
Các bạn Trinh Vương thân yêu,
Sao mà thời gian trôi nhanh thế không biết, thoắt như một cái chớp mắt mà lại sắp hết năm nữa rồi, chỉ còn vài hôm nữa là đến Sinh Nhật của mình, TVQN.INFO, và cũng là Sinh Nhật của Ngôi Trường Mẹ Trinh Vương thân yêu đã quá xa xôi cả từ không gian lẫn thời gian mất rồi. Chắc các bạn tự hỏi và thắc mắc là tại sao mình lại nói bảo rằng xa xôi cả không gian lẫn thời gian phải không ?
Mùi hoa quỳnh đêm nay cần mẫn nở
da diết hương mùa mong ấm áp một giao thoa
có li tán trên đám mây bay qua số phận
dẫu gì trời cũng sẽ đổ mưa
mái tóc chia cho mưa chỗ đậu
nên ướt từng đêm run rẩy mong chờ
chắng còn cánh hoa nào bay
gió hứa hão lối về
trên bước chân nỗi buồn chim Sáo
còn dư thừa khúc hát sang sông
Ngồi nghe hết bản nhạc tình
Thấy sao...giống chuyện của mình...ngày xưa!
Cũng hờn gió, cũng dỗi mưa
Tóc con trai- rối- bởi chưa hẹn thề
Nhíu mày vị đắng cà phê
Nhảy chân sáo khoảng đường về...bên ai
Thu bối rối nhẹ buông từng chiếc lá
Cây trơ cành luyến tiếc mộng chung đôi
Dấu hài xưa mờ dưới chân người lạ
Ghế công viên lặng lẽ chẳng ai ngồi...