Lụa là phố cổ Hội An, Mát da mát thịt điệu đàng của em, Kiếp sau anh hóa con tằm, Lá dâu em hái anh nằm nhả tơ, Giữ em từng phút từng giờ, Giữ em bằng những câu thơ lụa là.
Thời gian qua nhanh thật phải không anh, giờ này tuần trước cả nhà mình còn đang quây quần bên món bò bía và gỏi cuốn tôm thịt, trước giờ em ra sân bay, vậy mà giờ đây lại đang lang thang nơi xứ người phải không anh. Hôm về anh có trách sao không email kể chuyện tết nhất bên xứ người, chuyện đón xuân ra sao v…v..
Những ngày cuối năm trời Nam Cali se lạnh, Dũng lôi chiếc sport coat lâu ngày bỏ quên ra mặc. Đứng nhìn mình trong gương bỗng nhiên Dũng mỉm cười “Trông mình đứng đắn hẳn ra. Phù Dung hết dám chê mình cà chớn …”. Bỗng dưng Dũng có cảm giác hồi hộp, y như xưa, lần đầu tiên mặc lễ phục, đưa cô bạn cùng lớp đi dự junior prom! Chàng tặc lưỡi, khép cửa phòng mình và rụt rè gõ nhẹ cửa phòng Phù-Dung. Cánh cửa mở hé như thể là Dung đã đợi chờ từ lâu.