Trời tháng 11 bỗng trở lạnh bất ngờ. Chỉ mới tuần trước, thời tiết còn thay đổi thất thường, khi ấm, khi lạnh nhưng không đến nỗi lạnh buốt như bây giờ. Buổi sáng đi làm tôi phải mặc chiếc áo ấm dày cộm, bên trong cũng hai lớp áo để tránh cơn gió Thu len vào da thịt gây buốt giá đến rùng mình. Năm ngoái thời tiết đến rõ ràng, trời lạnh dần lên nên cơ thể thích ứng dễ dàng. Năm nay cái lạnh sắt se đến đột ngột khiến tôi phải buột miệng trách ông Trời. Nhà tôi bảo chẳng phải thời tiết mà vì sức khỏe của bố yếu dần. Già rồi, nhớ liệu lấy thân. Năm nay chắc chắn yếu hơn năm ngoái nên bố phải cẩn thận hơn, nàng bảo tôi thế.
Phong tục tập quán của mỗi dân tộc thường khác nhau, và với những phong tục của mỗi vùng miền hay mỗi quốc gia đều mang một tính cách riêng, có đi sâu vào thì chúng ta mới hiếu rõ gốc tích và mọi cái hay cái đẹp ở đó.
Những ngày mới đến Hoa Kỳ, tôi cứ nghĩ rằng ngày lễ tạ ơn (Thanksgiving ) là ngày lễ của người Thiên Chúa giáo, nhưng sau một thời gian sống tại đây thì tôi mới biết rằng : không hẳn như vậy , mà lễ Tạ ơn ở Mỹ là một ngày lễ lớn dành cho tất cả mọi người, một ngày đặt ra vào ngày thứ năm- tuần thứ tư của tháng 11.mỗi năm....Đó là ngày lễ Thanksgiving tại Hoa Kỳ.
Đồng hồ bắt đầu đổi giờ từ hôm lễ Halloween, mới sáu giờ chiều mà trời đã tối mịt, trên quãng đi về mỗi buổi chiều... tôi mất đi cái cảm giác thư thái , được ngắm nhìn những chùm lá đổi màu của những bóng cây hai bên đường lúc trở về nhà sau một ngày làm việc.
Mắt hướng về phía trước và luôn nhìn vào kính chiếu hậu để giữ tay lái giữa trời chạng vạng lất phất những giọt mưa bay khởi đầu cho những ngày đông giá...