Tôi tình cờ gặp nhạc sĩ Phùng Đức Tuyên ở tòa soạn tạp chí Văn Mới vào buổi sáng ghé thăm trước khi trở về quê. Anh Lê – thư ký tòa soạn, vui vẻ giới thiệu nhạc sĩ Tuyên với tôi. Tôi không lạ gì cái tên ấy – nhưng gặp thì chưa, nên rất vui vì cũng thật bất ngờ không hẹn mà có duyên với nhau. Thật ra, anh Tuyên là lớp đàn anh của tôi – khi tôi đang là sinh viên năm đầu, anh đã nổi danh với những ca khúc được hâm mộ. với nhiều bản nhạc, tập nhạc được xuát bản…Tôi chỉ “ yêu ” và dễ đồng cảm với âm nhạc, nhưng khả năng sáng tác thì không. Do vậy, trong lãnh vực ấy – tôi ít có dịp tiếp xúc hơn mãng thơ văn đang cộng tác.
Chừ anh là của riêng em Trái tim ngựa chứng đã mềm thiết tha Vai anh, hãy tựa thật thà Để khi dỗ giấc yên hà còn nhau… Đưa tay anh nắm…nhiệm mầu Dẫu dương gian có đượm màu tà huy!
Ngược dòng thời gian tìm về nguồn cội, chiếc áo dài Việt Nam đã được tiền nhân ghi khắc trên các cổ vật trống đồng Ngọc Lũ, Hoàng Hạ, Hòa Bình... Từ trên ba ngàn năm trước với hai tà áo thướt tha bay lượn. ...
Áo dài Việt Nam quả đã có một quá trình đi sát với lịch sử dân tộc lắm phen khóc cười theo vận nước nổi trôi. Trải qua cả mười thế kỷ bị Trung Hoa đô hộ, rồi ngót một thế kỷ dưới ách thống trị của Pháp, quốc gia đứng đầu về thời trang quốc tế, tà áo dài Việt Nam vẫn uyển chuyển tung bay, biểu dương tinh thần bất khuất, đặc tính thích nghi với hoàn cảnh, và khiếu thẩm mỹ của người Việt Nam.