Bên hàng dương xanh, sớm mai mù sương lạnh buốt, mắt lạc vào lủng sâu nuối tiếc.Thành phố xưa vẫn huyễn hoặc trong nghìn trùng ký ức, buồn vui, yêu ghét cuộn trào theo ngọn sóng vỗ bờ. Sóng bạc đầu lăn tăn ngoài khơi xa, đàn Hải âu ríu rít rộn ràng lượn sau luồng sóng cửa con tàu lìa khơi về bến. Thật mờ ảo và bình yên như bức tranh thủy mặc. Biển cuộn sóng đổ vào bờ cát dài, biển ru bờ như bờ ru biển.
Người ta nói ngọc phải được mài dũa mới thành một viên ngọc sáng giá. Con người cũng vậy! Cũng phải trãi qua những năm tháng thăng trầm mới trui rèn và hoàn thiện được bản thân mình. Nghệ thuật cũng vậy, không phải đơn giản mà thành một tác phẩm nghệ thuật hay, đẹp và có ý nghĩa cho đời.
Nghệ thuật luôn là bản giao hưởng của tài năng, ý tưởng, thời gian. Một tuyệt tác không phải một sớm một chiều để tạo nên một tác phẩm để đời.
Em vừa đi dự thánh lễ sáng về thì viết ngay cho anh đây, bên ngoài trời vẫn còn mù sương dù đã gần 8 giờ rồi đó, cái lạnh cũng chưa se sắt lắm đâu, nhưng buổi sáng đi bộ một mình qua những con đường với những chiếc xe hơi lạnh lùng vút qua cũng khiến lòng người cảm thấy nao nao buồn anh ạ
Hôm nay là ngày All Saint’s Day sau buổi tối tưng bừng của lũ ma quỷ đi đến từng nhà xin kẹo với câu chào “Trick or Treat” ( ngày Halloween đó mà) cũng chẳng hiểu sao hai cái ngày này lại đi liền nhau như thế