Tất cả chúng ta ai cũng đều thuộc lòng câu ca dao “ Công Cha như núi thái sơn “, thế nhưng thật lòng mà nói không phải ai cũng may mắn nhận ra ngọn thái sơn che chở đời mình, thậm chí lúc còn nhỏ khi bị cha mẹ rầy la dạy dỗ còn cảm thấy khó chịu và cảm thấy căm ghét cái ngọn núi kia sao cứ cản trở đời mình.
Và mặc dù có rất nhiều ngọn núi cao thấp khác nhau khi chúng ta ngắm nhìn và so sánh nét hùng vĩ và độ cao của núi, nhưng không ai có thể so sánh cha mình với cha người khác, bởi mỗi người cha luôn là một ngọn núi đặc biệt của con mình
Mấy đêm liền không sao ngủ tròn giấc, có lúc đang nằm trên giường lại ngồi dậy xếp lại vài đồ vật trong chiếc va li nhỏ, lại lục tung ra mọi cái, lại xếp vào...Lại gọi cho đứa này đứa kia, chúng tôi là những đứa bạn cũ vừa tìm ra nhau, hẹn nhau ở nhà một con bạn ở Washington.DC.Thành phố này tôi vẫn thường mơ ước có ngày được ghé thăm, với những tòa nhà chọc trời, những văn minh của nhân loại đặt hết tại đây.
Lại cũng nhớ tới dì Út của tôi. Hồi đó, đến tám chín tuổi, tôi mới biết là mình có cái răng khểnh, tức là cái răng chó đó. Tôi biết được là nhờ dì tôi cứ khen lấy khen để:
- Cái thằng Cu Cùi của dì có cái răng khểnh "ăn tiền" lắm đó! Cùi cứ cười wài đi cho dì ngắm nghen, dì thích lắm! Mai sau lớn lên cái răng khểnh của Cùi sẽ làm... chết nhiều em lắm đó nghen!