Năm nay, bác đã 93 tuổi rồi.Còn tôi thì đã gần bảy chục. Tuy tuổi tác cách biệt nhưng chúng tôi là một cặp bạn vong niên khá thân thiết, cùng ở trong cư xá Hốc Môn.
Ở đây, phân nửa cư dân là người bản xứ, còn lại là đồng hương mình. Nhóm Việt Nam chơi với nhau thân tình lắm. Nhà Hốc Môn có một truyền thống bất thành văn, rất dễ thương và đáng quí , là các thành viên trẻ có nhiệm vụ quan tâm, săn sóc mấy cụ già.
Trần võ sư giật mình thức dậy thì trời đã hừng sáng . Ông bước ra sau nhà rửa mặt, ngậm mấy hớp nước, sục sục trong miệng một lúc, nhổ toẹt xuống đất rồi bước nhanh vào nhà. Ông di đến bàn thờ thắp mấy cây hương, kính cẩn bái từng bàn thờ một, nhẹ nhàng cắm vào bát hương, xong, ông đi lại bộ phản gõ, chập hai bàn chân lại xoa xoa phủi bụi rồi ngồi xếp bằng ngay ngắn, sửa soạn cho điếu thuốc lào đầu ngày
Những con diều đang dán dở dang trên sân gạch loang lổ những vết hồ chưa khô, những khúc tre còn chưa chẻ hết, một đám bùng nhùng những giấy nhựt trình cũ và mấy miếng giấy đỏ giấy xanh lẫn lộn trên mảnh sân nhà bà ngoại con Mận, đám con nít bu quanh thằng cu Lì nó là đứa lớn nhất trong đám con nít lau hau đang dán mấy con diều chuẩn bị cho buổi biểu diễn trên soi bắp xế chiều nay.
Đồng tiền là cái chi chi, Mà sao nhân thế khổ vì nó thôi! Đồng tiền có lúc lên ngôi, Mua quan, chạy tội, đổi ngôi chính tà. Đồng tiền làm trắng mắt ra, Lỡ mang lấy nợ hẳn là nỗi lo!