Hôm từ California trở về VN tôi đã lên thẳng Đà-Lạt, tránh không gặp Phương Thảo và nhóm bạn trẻ tại Sài-Gòn. Tôi không muốn khuấy động mối tình si mà có lẽ Thảo đã quên vì gần một năm đã trôi qua.[1]
Tuần này trường đóng cửa nghỉ lễ. Tôi nghĩ mình cần phải xuống Sài-Gòn mua một ít sách vở và tới International SOS xin tái khám, mua thêm thuốc cao máu. Tôi quen với bác sĩ Don Perkins trước đây khi tôi còn dạy học tại thành phố đó, và hồ sơ bệnh lý của tôi còn lưu giữ tại bệnh viện này.
Dịu dàng ơi-Một tiếng em Tôi nghe bối rối từ đêm sang ngày Sát- na liếc mắt chau mày Cỏ cây cũng ngậm buồn này, thương kia Em về phố thị mê mê Nắng say màu nắng, mưa thê thiết tình…
"Tên mày khó đọc quá. Tao đổi tên Mỹ cho mày được chứ. Này nhé, tên Việt mày là Nhuệ (chữ N-h-u-ệ làm tao trẹo quai hàm), Tao giữ chữ N - cho mày để không khác khi ký tắt - Tên mày là Nicole nhé. Được chứ?" Tôi nghe Dave nói nhưng trong đầu chẳng có một ý nghĩ nào rồi bỗng buộc miệng nói O.K với nó. Vậy là tôi trở thành Nicole Nguyễn rồi sau đó lấy họ của Dave thành Nicole N. Hoffman. Cho đến bây giờ sau một năm, lắm lúc tôi vẫn lạ với cái tên của mình. Tôi chợt cười khi nghĩ rằng nó cũng sẽ mất đi sau khi ly dị Dave, giống như đóng mở một dấu ngoặc trong cuộc đời của mình.
Tháng Năm về... Những bông Phượng ối hồng tình tự Tiếng khóc chào đời òa vỡ giữa hoang vu Trong cơn mưa và giữa chiều lộng gió Êm ả bên đời ầu ơ tiếng mẹ ru
Trước khi đi làm,Thanh nói với vợ: -Chiếc áo hôm qua anh thay đứt hột nút,em kết dùm. Đang quét nhà,Vân buông một câu bực bội: -Sao anh làm đứt nút hòai vậy? Mới hôm kia… Thanh không nói gì,nhưng đi làm,mặt không vui.