Ando Chie cúi xuống, nhúng ngón tay vào chậu nước. Nước ấm vừa đủ tắm. Nàng kéo màn che cửa sổ. Ngoài kia, một cây anh đào vừa nở, những nhành hoa rủ xuống trắng hồng.
- Xin ngài vào tắm kẻo nước nguội.
Giọng nàng nhỏ nhẹ và lễ phép.
Ngoài ba mươi tuổi, Chie mạnh khỏe và bầu bĩnh trong bộ kimono giản dị màu lam. Là người giúp việc cho hoàng thân Cường Để, cô đến ở đây đã hai năm theo sự bố trí của đại tá Wanatabe.
Anh ru em tiếng à ơi Anh ru em trọn giấc đời liêu trai Đừng em- đừng nghĩ ngày mai Gối đầu lên cánh tay này ngủ yên Ngủ đi em, giấc triền miên Trăng đi vào mộng nghiêng nghiêng nửa vời
Đây là một câu chuyện mà mẹ Teresa kể lại trước khi mẹ đi vào thế giới vĩnh hằng.
Khi tôi dám nhận một người từ hè phố, họ đói, tôi cho họ bánh mì. Nhưng một người đang cảm thấy chán nản, cô đơn, mặc cảm, lại là người muốn bước ra hè phố. Đó là một người thiếu nghị lực. Nghèo về tinh thần là điều khó khăn hơn để vượt qua những nghịch cảnh của cuộc đời.
Có thể những người nghèo không của cải, nhưng họ lại thấy cuộc đời đầy thú vị và ấm áp biết bao.
Tiếng máy phát ra từ cái loa phóng thanh cuối dãy phòng làm việc rền vang trong phòngphát ra từ khung cửa hẹp, nhắc đi nhắc lại nhiều lần tên ai đó nhưng hồi lâu vẫn bặt tăm hơi.
_ Bác Tiêu ơi họ gọi tên bác trên máy kìa sao không tới, nãy giờ nó gọi nhiều lần _ Ờ hử, nó gọi tui sao cô? gọi tên gì ? _Thì tên Paul Trương là tên bác phải không?nghe nói bác mới thi Quốc tịch Mỹ đậu và đổi tên Mỹ là Paul, sao họ gọi không tới? _Thiệt hông cô? để tui chạy lên coi sao
Co ro bầu rượu – Gác kiếm chung tình Thăng Long kiếm khách ôm mối tình sâu Bến My Lăng đưa khách, âm thầm bảo vệ người yêu. * 1. Sau khi hộ giá về rồi 2. Văn Quân vội lặng lẽ rời Kinh Đô 3. Lao thân vào kiếp sông hồ 4. Tìm quên túy lúy trong vò rượu cay