Chuyến hành hương Đất Thánh hơn 2 tuần gồm 38 người. Tuần đầu đoàn hành hương sẽ đến Do-thái, và sẽ thăm di tích dấu chân của Chúa Giêsu khi Ngài sinh ra và đi rao giảng. Tuần tiếp theo sẽ thăm Thánh đô và những di tích lịch sử, đánh dấu một thời huy hoàng của giáo hội Công giáo.
Chúng tôi chưa có ý định tham dự chuyến hành hương này, cũng vì một vài trở ngại trần tục, mà cứ hẹn lần lữa từ năm này qua năm khác. Cha Phaolô Lưu đình Dương là linh hướng của đoàn hành hương. Ngài đã từng tổ chức nhiều lần những chuyến hương như thế từ hơn 20 năm qua. Lần hành hương này là lần cuối vì tuổi ngài đã trên 70. Nghe vậy, chúng tôi quyết định phải tham gia đoàn hành hương năm nay.
Một thằng bé trông cũng to con đang đi trên đường, chợt thấy cái bóp của ai đó đánh rơi. Nó vừa nhặt lên xem thì một đứa bé khác, nhỏ hơn nó, ở đâu chạy tới đòi chia đôi số tiền có trong bóp. Nó không chịu vì muốn trả lại cho người bị mất. Đang dùng dằng, bỗng nó nhìn thấy một người đàn ông loay hoay tìm kiếm một vật gì. Hỏi ra, biết cái bóp nhặt được là của ông ta, nó vui vẻ trả lại. Người đàn ông mừng quá, mở ra xem. Tất cả tiền bạc, giấy tờ trong bóp vẫn còn nguyên. Ông bèn lấy ra năm chục ngàn để "hậu tạ" nó. Thằng bé dứt khoát không lấy. Nó giải thích ngắn gọn: Nếu con muốn thì đã lấy hết rồi, con không trả lại chú đâu. Nghe vậy, ông ta cảm ơn nó rối rít rồi đi. Người đàn ông vừa đi khỏi, thằng bé nhỏ hơn nói:
- Mày đưa tao hai lăm ngàn.
- Tiền gì ?
- Vì tao với mày cùng nhặt được, ông ta cho năm chục thì phải chia đôi, mày hai lăm tao hai lăm.
- Lúc nãy mày không thấy tao trả lại hết cho ông ta rồi à?
- Tao không cần biết, ông ta cho năm chục tức mày hai lăm tao hai lăm, còn trả là việc riêng của mày, tao không biết.
Hai đứa cứ cãi qua cãi lại như vậy một lúc. Thằng nhỏ đòi đánh thằng lớn vì không đưa tiền cho nó. Thằng lớn bỗng đâm đầu chạy.
Bài du ký này chia làm 3 phần. Phần đầu ôn lại lịch sử của dân Do-thái, dân riêng của Chúa. Phần 2 đi lại bước chân của 2 tuần hành hương Đất Thánh và Giáo Đô. Phần 3 là cảm nghiệm cá nhân qua chuyến đi này.
I. MỘT THOÁNG LỊCH SỬ CỦA DÂN TỘC DO-THÁI
a. Lưu đày và nô lệ.
Lịch sử của dân Do-thái đầy trầm luân và đau khổ. Một giống dân được Chúa chọn nhưng số phận lại long đong hơn bất cứ sắc dân nào hiện hữu trên quả địa cầu. Một thời huy hoàng của vua David, rồi Solomon (đền thờ Giêrusalem được xây dựng lần đầu) chìm dần vào quên lãng, và được thay thế bằng chuỗi năm tháng lầm than nô lệ khổ cực dưới sự thống trị của các đế quốc... triền miên tưởng như không thể nào chấm dứt.
Dân tộc Do-thái bắt đầu từ tổ phụ Abram. (Abram sinh ra khoảng năm 1813 BC (Before Christ = trước Thiên Chúa Giáng sinh hay còn gọi là trước Công nguyên). Ông theo lệnh Đức Chúa rời bỏ quê hương để định cư ở đất Canaan, mảnh đất đầy sữa và mật ong (xem Sáng thế ký, STK 12:1-5). Mảnh đất này còn được gọi là Đất Hứa (Promised Land). Đây là đất của dân Do-thái và Palestine bây giờ. Ở đó, ông sinh Ismael và Isaắc, rồi ông Isaắc sinh Êsau và Gia-cóp. Ông Abram đổi tên là Abraham theo lời Đức Chúa (STK 17:5). Gia-cóp đổi tên là Israel sau khi vật lộn và thắng thiên thần (STK, 32:28). Cả 3 đời đều lập nghiệp ở xứ Canaan; xứ sở này còn được gọi là đất Ít-sa-en (Land of Israel) theo tên gọi sau này của ông Gia-cóp. Như thế, Israel và Jewish đều là tên gọi dân tộc Do-thái mà ông bà ta ngày xưa thường gọi là Giu-dêu.
Nhật ký Cali- ngày Chúa Nhật buồn Anh thương yêu, Vậy là em đã lại xa anh và các con cùng với Sài Gòn của một thời nhung nhớ được ba tuần rồi anh nhỉ, không biết Sài gòn những ngày này đã bớt nóng chưa, và hàng phượng vỹ bên sông nhà mình có còn rực rỡ khoe màu đỏ thắm, và sáng sáng nhỏ An có còn đem máy ra chụp ảnh và suýt xoa hoài cái màu phương thắm khiến hồn thơ của nó dậy sóng hay không ?!