Sáng Tác

Ở SàiGòn nghe giọng của em
Tôi cứ ngỡ đã ra Hà Nội
Đã ngan ngát mùi hương hoa sữa
Trong đêm tình quan họ Bắc Ninh…

Ở SàiGòn thấy áo em xanh
Cứ ngỡ lụa Hà Đông bối rối
Đường Cổ Ngư  âm thầm không nói
Mà mắt nhìn không thể nào quên!

Xem tiếp...

(Chỉ là hư cấu để tặng S. với lòng thương mến chân thành.)

Sinh đứng nhìn trời từ lobby khách sạn. Mưa từ chiều vẫn chưa ngừng, và có lẽ không bao giờ ngừng ở cái nơi tạm dừng chân cho những người khách như Sinh. Lớp học năm ngày  tại Microsoft dài như bất tận, và còn hai ngày nữa Sinh mới được trở về nắng ấm Cali. Sinh đã chán ngấy những bữa ăn đơn độc trong cafeteria hay tại phòng ăn của khách sạn nên quyết định đi tìm một tiệm ăn Việt Nam trong thành phố mưa buồn này.  Customer service gọi dùm chiếc taxi, và Sinh lóng ngóng đứng chờ.

Xem tiếp...

alt

Nếu mai này anh trở về nơi ấy
Nhắn dùm em lời nhớ đến trường xưa
Ngày đã xa, ngày đã qua mất hút
Em vẫn buồn nên mắt nhỏ giăng mưa

Xem tiếp...

NHỚ

Viết lên tiếng gọi trong bóng lá
Chẳng nghĩ rằng ai sẽ đọc đây
Mai mốt lá vàng rời bóng mát
Hoa kia tan tác chỉ cành không
Ai biết cùng ta tình hư ảo
Lãng bãng bên đời khói mỏng manh

Xem tiếp...

Thứ bảy vừa qua mình có nghe bài hát  "Mình Ơi!" của Diệu Hương, trong chương trình văn nghệ tổ chức gây quỹ của em không?  Mình thấy ca sĩ của em hát hay không?  Hát quá hay phải không mình ?  Em nghe mà không ngờ cô ấy lại hát hay như vậy, thật không uổng công em chọn và yêu cầu cô ấy hát bài ấy.  Giọng hát ngọt, dễ thương, pha một chút nhõng nhẽo như vậy thì làm sao một nửa "Mình Ơi" bỏ đi cho đành phải không mình ?  Ai nghe cũng tán thưởng.  Hát hay còn hơn cả giọng hát điệu bô. của Ý Lan nữa, cô ấy thích quá còn năn nỉ: "lần sau chị nhớ chọn bài cho em nha!",  làm gì mà còn có lần sau nữa phải không mình?

Xem tiếp...

(cho bé NGỌC)

Khi mới lớn ngọt ngào như tuổi trẻ
Ôm đất trời ôm tất cả mộng mơ
Chiều Trường Tiền thả áo lụa làm thơ
Em xinh đẹp dịu dàng con gái Huế

Xem tiếp...

( Gởi Đặng Nguyễn)
Tình chợt thoáng để lòng sầu bất tận
Biển vẫn xanh nhưng biển hận vô cùng
Để em khóc những đêm thu trở giấc
Khóc tình xưa hay khóc cuộc đời mình

Nào em có biết? Mùa thu vẫn tới
Lá vẫn vàng nhưng tình đã ra khơi

Xem tiếp...

alt

Tùng được dịp ghé thăm Phố Núi lần đầu vào mùa hè năm 1963 để thăm người chị kề vừa có chồng, lặn lội theo chồng lên núi. Từ ngày chị có chồng, xa nhà đã hai năm – không có ai lên đó thăm chị cả! Chị ra di, vẫn nghĩ là ra đi biền biệt. Tùng cũng mơ hồ cảm nhận được điều đó khi nhìn chị khóc nức nở, nghẹn ngào. Chị gặp anh – là sự một tình cờ, chưa hề biết mặt nhau lần nào trước đó. Và người anh cả đã coi chuyện gả chị có chồng là đỡ đi một gánh nặng – thì còn muốn đeo bám theo cái gánh nặng ấy làm gì nữa? Chỉ còn có Tùng – người em út, là không bao giờ quên được người chị tình nghĩa mà anh xem như một “ người mẹ nhỏ “ đã thương yêu, chia sẻ, chăm sóc anh từ thuở vừa lên tám tuổi.

Xem tiếp...

Thế giới đông người quá
Nhưng không ai hiểu ta
Ta tự tìm ta vậy
Biết đâu người sẽ là ?

Bao năm tìm ròng rã
Lối ra vẫn còn xa
Đến bao giờ ta sẽ ?
Nhìn lại ta … thật à !?…

Xem tiếp...

LẠC TIÊN TRÀ

Trống điểm năm canh- giấc mộng lòng,
Lắng nghe hồn vọng tiếng trầm luân!
Lạc Tiên ru giấc mơ đằm thắm…
Bãng lãng hương tình nỗi nhớ mong.!

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.