Sáng Tác

Năm 1995 lần đầu về thăm quê hương sau mười bốn năm xa cách, tôi hỏi các cháu trong nhà “Ông Tám Khùng bây giờ ra sao?”. Các cháu tôi ngơ ngác, đứa này đưa mắt hỏi thầm đứa kia, không biết trả lời thế nào. Đứa lớn nhất đáp mơ hồ”Chắc ổng chết lâu rồi cậu”.

Tim tôi đau thắt! Tám Khùng chết rồi! Nhưng tôi trấn tĩnh được ngay. Phải, nếu tính nhẩm tuổi đời của Tám Khùng thì chuyến về thăm Qui Nhơn lần này tôi không gặp Tám Khùng nữa, cũng phải. Ông ấy đã lớn tuổi, lại sống theo cách sống như thế, làm sao…

Xem tiếp...

Tôi còn lại bên bờ non biển thẳm
Đợi bao lần xa mất giữa trăm năm
Sầu hoang loạn xứ sở nào bước gặp
Mạch thơ mầu cổ lục mắt đăm đăm

Xem tiếp...

Đêm đêm anh lướt nét
Tìm kiếm bóng hình em
Sợ sẩy một mối tình
Đắm say và da diết…

Đêm đêm anh lướt nét
Rồi chat chít vì em
Ngày xưa anh đâu biết
Có một người thương anh ?

Xem tiếp...

alt

Thời tiết mỗi lúc một oi nồng, mấy cây ớt trước sân như héo lá, mấy cây đu đủ còn trơ lại mấy trái đèo đẹt trên tấm thân cao ngồng trơ trụi, giàn mướp còn trơ lại một đám lá khô vàng ruộm úa màu...

Nắng tháng Bảy như thiêu da đốt thịt, vạn vật đang chuyển mình trong cơn mưa vần vũ nhưng chưa trút vội, những tiếng gầm thét đì đùng vọng từ cõi xa hòa cùng tiếng sấm nổ và những lằn sáng dọc ngang ...

Xem tiếp...

alt

Dẫu vô nghĩa như ngôi trường đã cũ
Dẫu  tàn phai trong ký ức học trò
Anh  vẫn về đứng tựa cổng trường xưa
Vo  kỷ niệm cho tình yêu trở lại

Xem tiếp...

Ngày nào mình yêu nhau                              
Tình yêu thưở ban đầu                                        
Mang bao nhiêu hoài bão
Của tuổi trẻ ước mơ

Anh như con chim én
Đem mùa xuân trở lại
Cho đời em tươi vui
Như mùa xuân ngọt ngào

Xem tiếp...

-  “ Thụy! Sao ông ngồi một mình ở đây? Mà làm gì ông thẫn thờ quá vậy? “ . Thụy ngước nhìn lên – Trung, cậu bạn hàng xóm nổi tiếng vì những trò nghịch ngợm nhưng rất tốt bụng và vui tính. Không ai biết được Trung có buồn không? Vì lúc nào vẻ mặt anh cũng rạng ngời niềm tin, và hạnh phúc. Trung luôn mang lại cho người thân – bạn bè xung quanh một cảm giác ấm áp, an lành. Thụy gượng cười trả lời bạn : “ Có buồn và thẩn thờ gì đâu? Mình ra đây nhâm nhi li cà phê và nghe nhạc Trịnh như mọi lần thôi mà. Còn cậu sao cũng đi một mình đến đây vậy? ”. Trung cười rất tươi - nhìn vào Thụy, cao giọng như hát : “ Tớ ấy à? Tớ bấm quẻ biết hôm nay cậu bạn thân nhất của mình có chuyện buồn mà không thể nói cùng ai, giữ trong lòng thì nặng trĩu nên tớ ra đây cho cậu giải bày thôi ”.

Xem tiếp...

alt

Em giấu hoàng hôn trong mắt nai
Chiều buồn nắng nhạt dấu chân ai
Lăn tăn vài gợn trùng dương sóng
Biển giấu trong tim tiếng thở dài

Xem tiếp...

Mỗi sáng thức dậy
Ngày nữa bắt đầu
Sau khung cửa hẹp
Giọt cà phê đen

Ngọt đắng ngày nào
Mặn ngọt chia nhau

Xem tiếp...

alt

Lá xoáy rơi nhè nhẹ
Không gian ngập nắng vàng
Bước ai trong trưa vắng
Như bước mùa thu sang

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.