Sáng Tác

Con viết bài thơ dâng mẹ
Nghẹn lời giữa tiếng cầu kinh
Khi gió chuyển mùa se lạnh
Trăng côi đếm bước đăng trình

Xa vắng quá, thời thơ dại
Ngọt ngào tiếng mẹ à ơi
Chăm chút, lo toan sớm tối
Dắt tay con bước vào đời

Xem tiếp...

alt
(Kính dâng lên hương hồn Mẹ tôi, trong ngày lễ Vu Lan)


Chiều nay trên đường trở về nhà, lặng thầm bên tay lái, nỗi buồn và sự trống vắng chợt ùa về, đang thả trôi dòng tư tưởng giữa những chữ "Nhục, Vinh, Từ bi, Hỉ xả"...Chính là những lời Mẹ thường dạy con ngày xưa, những ngày còn có mẹ.

Cái nhục trong cuộc đời mà con phải hứng chịu : thì hãy lấy đó mà vươn lên trong cuộc đời, nhưng đừng bao giờ tự chuốc cái nhục vì đó là sự hèn mọn của con người...Còn niềm vinh quang chỉ lấy đó làm niềm vui để tiến lên với người mà không nên lấy đó làm niềm kiêu hãnh.

Xem tiếp...

Khi con bé bỏng về thăm
Mẹ ơi thôi đã mấy năm muộn màng
Bao lần nắng đổ trăng tan
Hắt hiu trên nấm mộ vàng hắt hiu
Dấu chân ai gió thổi xiêu
Bâng khuâng con nhớ một chiều năm xưa

Xem tiếp...

Em đi rồi anh thấy gì cũng lạ
Chỗ anh nằm sao bỗng lạnh chiếu chăn
Trời Sài Gòn những ngày này  mưa gió
Nhớ làm  sao hơi em thở ấm nồng

Xem tiếp...

- Đi retreat có 3 ngày mà em mang gì lắm thế? Em mang khăn trải giường theo làm gì?

- Ồ, em mang 2 cái, 1 cái em trải trên giường, 1 cái lồng dưới chăn đắp.

- Em rõ vớ vẩn, khách sạn họ thay hằng ngày mà, anh chưa thấy ai kỳ cục như em, em đúng là lập dị.

- Kệ em, anh chỉ thích cản em thôi, bộ anh tưởng người ta giặt sạch lắm sao? Anh không thấy chương trình 20/20 họ nói về những phòng ốc trong khách sạn hả?... em không muốn nằm trên giường đã lạ nhà, lạ cửa mà còn cứ tưởng tượng này nọ là đủ thấy rợn người rồi... ở nhà giặt quần áo em còn giặt làm 2 lần huống gì ở khách sạn... cứ nghĩ đến là em đã thấy rùng mình.

Xem tiếp...

(Tặng một người…)

O đi thẳng-cò-o-ngón
Không về thăm lại quê xưa
Để tui…cổ dài trông ngóng
Nhớ hòai nhớ mãi chưa bưa!

Xem tiếp...

Đừng khơi tình chết trong hờn tủi
Để vết thương lòng hãy ngủ yên
Để cố bước lê trong cuộc sống
Dẫu buồn sao vẫn mãi triền miên

Xem tiếp...

alt

Anh về trong giấc chiêm bao
Mang theo tiếng hát ngọt ngào dịu êm
Còn lời nào gửi cho em
Như lời anh hát giữa đêm khuya buồn

Xem tiếp...

( Tặng con gái Nguyễn Thị Cúc-Khuê )

Cô giáo trẻ miền xuôi lên non
                                        dạy chữ
Đi một ngày đường nửa bộ, nửa xe
Con chữ quay theo bàn chân
Quay theo bánh xe thẳng tới
Mòn con mắt đợi
Chưa thấy rừng xanh và trời xanh

Xem tiếp...

( Để nhớ về thành phố HONOLULU, nơi đầu tiên tôi đến)

Nhũng mơ ước về một thành phố du lịch mà mọi người ca ngợi, những sách báo, những lời ghi lại về một "Thiên Đường Hạ Giới ", một nơi chốn cho những người giàu có tung tiền ra mua lấy những phút giây thư giãn sau những ngày dài tháng rộng bon chen, kiếm tìm và họ sẽ hoan hỉ tung ra ở đó...

Một nơi tiêu pha phung phí, một nơi chen lấn mua sắm và cũng là nơi đã ghi những bước chân đầu tiên của gia đình Mai, một gia đình sáu người, giã từ đất nước ra đi trong một nỗi niềm không vui, trong một tâm trạng nặng mang , một nỗi niềm không lột tả được thì cho dù cảnh có đẹp như "Thiên đàng ", thì dưới mắt nhìn trần tục và anh ách ưu tư của một con người thế tục cũng nhuốm nỗi buồn và cảnh sẽ không trong trẻo như lời kể lại của một khách du lịch rong chơi với túi tiền hào phóng.

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.