Sáng Tác

(Riêng tặng Thanh Tùng ( 2T)

"Chậm bước sau em chiều tan học
Gió thu về thổi vạt áo bay
Ước gì vạt áo thêm dài
Níu chân em  lại , để mình .... sánh vai "

 Tạ Chí Thân
(Tặng N.P.D)

Rồi một ngày anh bỗng biến đi
Tách tạch tòanh toanh chẳng để lại gì
Chẳng bóng chẳng hình chẳng hơi chẳng tiếng
Tất cả tan tành vào cõi vô vi

Xem tiếp...

alt

Về thăm lại Quy Nhơn bây giờ.
Tôi biết làm sao quên được.
Chiếc cầu đó ngàn năm nay mới có.
Cầu cong cong, mày liễu bắt đôi bờ.
Trên vùng biển nước tan thành ngọc biếc
Vẫn âm thầm vỗ sóng bờ vui.

Xem tiếp...

Vừa ăn cơm xong , trời đã chập choạng tối. Mưa bắt đầu rả rích lộp độp trên những cành cây.ngoài vườn, trước sân nghe nặng hạt dần Như thường lệ, bà Thu thường đi bộ khoảng một giờ để giảm lượng đường trong máu, để cơ thể thư giản, thoải mái, nhưng vì trời mưa nên bà chỉ tập đi bộ trong nhà. Ngày nay bà cảm thấy thật buồn vì hai đứa cháu gọi bà bằng cô đã nói những lời cay độc với bà. .Càng nghĩ- bà càng thấy rõ cuộc đời bà bất hạnh và cô độc biết bao? Những người bà đã hết lòng đùm bọc, chiu chăc yêu thương đã dần dần xa cách bà …

Xem tiếp...

Chiều SàiGòn sao lòng anh trống rỗng
Khi đi tìm gót nhỏ dưới hàng sao ?
Ngày tháng hẹn…cơ hồ qua mất bóng
Em không về, ai sưởi ấm tình đâu ?

Xem tiếp...

(cảm tác từ bài thơ Trăng Tàn của Văn Thu Hồng)

"Một nửa trăng tàn không bến đợi
Một mùa hương cũ - khóc hoa rơi . . .!"

                                        (Thơ Thu Hồng)

Em bây giờ có lẽ cũng như tôi
Như hai đường thẳng mãi xa xôi
Bên người sao chẳng nhìn một hướng
Nhìn trăng mà nhớ chuyện qua rồi

Xem tiếp...

alt
(Thân tặng anh LKLuận và bạn NTTiết
)

Từ đó tôi làm dâu nhà người
Từ đó buồn mênh mang chơi vơi
Nhớ thời con gái hai bím tóc
Đôi mắt tròn xoe luôn mỉm cười

Xem tiếp...

Tiếng đàn ai
Tiếng đàn ai
Vang vọng trong nhau nỗi nhớ niềm thương
Chìm khuất vào trong tâm tưởng
Ta yêu nhau...mà không sao nói được

Xem tiếp...

Đối với phụ nữ,tính keo kiệt thường núp dưới danh nghĩa tiết kiệm.Dù cho sự tiết kiệm của họ đôi khi làm ngộp thở chồng con,họ vẫn cho rằng cần phải thế: “còn bao nhiêu thứ phải lo,đâu phải chỉ có ăn tiêu…Không dành dụm khi đau ốm thì có mà…”Họ có 1001 lý lẽ đưa ra để cắt xén ngân sách một cách hợp lý-mỗi thứ một chút và càng ngày họ càng thấy cần phải “bớt thêm chút nữa,hãy còn nhiều quá,vẫn lãng phí”…

Xem tiếp...

Cho ta biết một lần chờ đợi
Để tim buồn lạnh giá hồn côi
Cho ta biết một lần yêu vụng
Cho nghẹn ngào phủ lấp bờ môi

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.