Thơ

Tặng Phạm Thiên Thu

Hình như nắng của mùa xuân cũ
Lay hồn ta thức giữa tàn đông
Vườn xuân đó mầm xanh hé nụ
Sao đời ta mãi mãi hư không

Em có bao giờ đau với tuổi
Khi một mình bên giọt đông phai
Hay mai rũ tóc nhìn xuân mới
Em chợt vui cười với bóng soi

Xem tiếp...

Mùa xuân sang cho đất trời rộng mở
Cho cỏ cây hoa lá dậy màu tươi
Cho trẻ thơ lóng lánh nụ cười vui
Cho hy vọng trong lòng người bừng nở

Nhưng mẹ ơi bỗng dưng con lại sợ
Sợ mùa xuân làm tóc mẹ phai màu
Sợ mùa xuân làm mờ đôi mắt mẹ
Làm làn da thêm nếp gấp thời gian

Xem tiếp...

( cảm tác từ bài Buồn Trong Kỷ Niệm của Nguyễn Thị Tê Hát )

Đọc thơ ray rứt trong lòng
Tình xưa một thưở sao vương vấn hoài
Tàn y xếp lại dành hơi
Đêm đêm nhớ tưởng đến người ngày xưa
Ngày xưa thưở ấy ngây thơ
Nụ cười vụng dại dẫu người trong tim
Tình xưa một thưở sao quên
Nhưng đành xếp lại cho xong một đời
Người xưa giờ đã xa rồi
Nghìn trùng cách trở trời ơi hỡi trời ?!

Phạm Thiên Thu

   

Chị ơi còn nhớ em không?
Ngày xưa em bé, lòng trong trắng lòng
Thơ ngây như đóa hoa hồng
Mắt môi chưa biết thẹn thùng với ai
Đêm qua cùng chị giải bày
Bao năm xa cách lòng đầy nhớ thương
Đường giây điện thoại còn vương
Bỗng dưng dệt lại đoạn đường tuổi thơ

Xem tiếp...

Sao anh không về thăm Qui Nhơn
Ghềnh Ráng chiều lên Hàn Mặc Tử ngâm thơ
Nhạc thùy dương buông tiếng tơ sầu vạn kỷ
Để em buồn em mãi nhớ vu vơ

Mây hoàng hôn lang thang bên chiều Thị Nại
Hồn Chiêm nương còn rên rỉ với Tháp Chàm
Em nhớ anh! Sao không thấy anh trở lại
Để u buồn cho em gái xứ Qui Nhơn

Xem tiếp...

Ta buồn lắm mấy hôm nay ta bịnh
Nằm cuộn tròn như mèo nhỏ trong chăn
Ta cô đơn nghe mưa gió ngoài sân
Như than thở làm ta buồn ảo não

Ta nhớ ngày xưa ta chưa lần khổ
Chỉ vui cười làm bạn với gió trăng
Ta thơ ngây đùa giỡn với chị Hằng
Ta kênh kiệu làm Cuội buồn cúi mặt

Xem tiếp...

Sao anh không về thăm Qui Nhơn
Để hoàng hôn xuống đẹp lên hơn
Để nhìn kỷ niệm chúng mình cũ
Lê gót quay về lối đường trơn.

Sao anh không về thăm Qui Nhơn
Mộ Hàn Mặc Tử đứng cô đơn
Qui Hòa chất chứa bao đau khổ
Cuộc đời tạm bợ của thế nhơn.

Xem tiếp...

Khung trời mây trắng lướt chiều nay
Tà áo Trinh Vương bóng dáng gầy
Thướt tha trong quãng đường cát bụi
Bụi đời chưa vướng trắng trong thay.

Thử hỏi ai kia đến Qui Nhơn
Mà không chất chứa nỗi cô đơn
Mà không vương vấn màu hoa trắng
Quyện khắp Qui Thành tríu mến luôn
 

Xem tiếp...

Biển núi, ghềnh cao vẫn đợi chờ
Nhưng người lữ thứ còn xa quê
Bao năm canh cánh ôm lòng nhớ
Khắc khoải trong tim muốn trở về

Qui Nhơn ngày ấy vội lìa xa
Bỏ lại sau lưng những thiết tha
Mắt lệ rưng rưng buồn nhớ mãi
Một vùng ký ức tuổi xuân hoa

Xem tiếp...

Đang mơ màng giấc điệp
Điện thoại bỗng reo vang
Giọng nghe chừng rất lạ
Chợt tỉnh cơn ngỡ ngàng

Ô! bạn tôi ngày cũ
Trong nhóm bạn ngày xưa
Của một thời áo trắng
Trắng khung trời mộng mơ

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.