Hình như nắng của mùa xuân cũ
Lay hồn ta thức giữa tàn đông
Vườn xuân đó mầm xanh hé nụ
Sao đời ta mãi mãi hư không
Em có bao giờ đau với tuổi
Khi một mình bên giọt đông phai
Hay mai rũ tóc nhìn xuân mới
Em chợt vui cười với bóng soi
Nhưng mẹ ơi bỗng dưng con lại sợ
Sợ mùa xuân làm tóc mẹ phai màu
Sợ mùa xuân làm mờ đôi mắt mẹ
Làm làn da thêm nếp gấp thời gian
Đọc thơ ray rứt trong lòng
Tình xưa một thưở sao vương vấn hoài
Tàn y xếp lại dành hơi
Đêm đêm nhớ tưởng đến người ngày xưa
Ngày xưa thưở ấy ngây thơ
Nụ cười vụng dại dẫu người trong tim
Tình xưa một thưở sao quên
Nhưng đành xếp lại cho xong một đời
Người xưa giờ đã xa rồi
Nghìn trùng cách trở trời ơi hỡi trời ?!
Phạm Thiên Thu
Mây hoàng hôn lang thang bên chiều Thị Nại
Hồn Chiêm nương còn rên rỉ với Tháp Chàm
Em nhớ anh! Sao không thấy anh trở lại
Để u buồn cho em gái xứ Qui Nhơn
Sao anh không về thăm Qui Nhơn
Mộ Hàn Mặc Tử đứng cô đơn
Qui Hòa chất chứa bao đau khổ
Cuộc đời tạm bợ của thế nhơn.
Qui Nhơn ngày ấy vội lìa xa
Bỏ lại sau lưng những thiết tha
Mắt lệ rưng rưng buồn nhớ mãi
Một vùng ký ức tuổi xuân hoa