-
Lý Thuỵ Ý
-
Đăng ngày 05 Tháng 1 2012
-
Lượt xem: 1787

Tôi ngồi lặng đi, không tin ở mắt mình: ngồi đối diện tôi là một thiếu phụ gầy rộc, gương mặt hốc hác, đôi mắt lạc thần như không còn sinh khí, khác xa hình ảnh tươi tắn, xinh đẹp cua Như, bạn tôi cách đây chỉ nửa năm.
- Sao vậy Như? Bệnh à?
-Bệnh…Chính mình còn không nhận ra mình…Nan y mà…Nước mắt bỗng rưng rưng muốn trào, Như úp mặt vào hai bàn tay, đôi vai mảnh dẻ run run.
Xem tiếp...