Tùy Bút

alt

Biển đổi non dời ta đi đâu
Thanh xuân như nước chảy qua cầu
Ta gom phấn cũ hương xưa lại
Để khóc cho vừa cuộc bể dâu

T.H.T.

Sau  40 năm đi biền biệt , hai vợ chồng thằng bạn thân dẫn nhau về thăm quê hương và ghé thăm Tấn.Bước chân vào nhà , nhìn quanh nhìn quất ,ngơ ngác .Bộ salông rách toe ,cái tủ chè bạc phếch ,bức tường trắng loang lổ mốc meo vì mưa tạt  gió lùa , nền gạch hoa cũ mèm vàng khè . Nó lắc đầu bảo  :

-Mày vẫn như cũ sao ? Nhà cửa chẳng có gì thay đổi cả ! Sao lạ vậy ? Sao tệ vậy ? Dạy dỗ 40 năm , 50 năm để đâu hết ?

Xem tiếp...

alt

Cho dẫu tuổi tác tôi chưa đến mức “thất thập cổ lai hy”  như một số người vẫn thường tự hào đi nữa  thì cái hạn mức mà bài hát “em ơi có bao nhiêu, sáu mươi năm cuộc đời. . .” thì tôi cũng đã đạt  đến ngưỡng. Tuy nhiên so với một số người cùng lứa tuổi thì có lẽ sự khôn ngoan và kinh nghiệm sống của tôi chẳng đáng là bao.

Xem tiếp...

alt

Lần đầu tiên, sau 36 năm, tôi trở về thành phố Qui Nhơn thân yêu, nơi tôi đã sống qua tuổi xuân với nhiều kỷ niệm khó quên. Qui Nhơn , thành phố ở phía nam của tỉnh Bình Định, không phải là một thành phố lớn, nhưng  có hải cảng thiên nhiên thuận tiện cho tàu bè cập bến. Qui nhơn được nhiều người biết  đến không phải do bờ biển cát trắng bao quanh thành phố , nhưng vì có mộ  thi sĩ Hàn Mặc Tử nằm dưới chân núi, trên đưòng đi vào nhà thương phung Qui Hòa , phía Tây Nam  thành phố.

Xem tiếp...

alt

Vào những năm 73-75, bài thơ Ngày Xưa Hoàng Thị  (được Phạm Duy phổ thành nhạc), tập thơ  Động Hoa Vàng và Trường thi Đọan Trường Vô Thanh của Phạm Thiên Thư  xuất hiện trên thi đàn và làng âm nhạc Việt Nam đã làm xôn xao giới văn nghệ sĩ cũng như đám học trò. Thời đó không ít những người yêu thích làm thơ đã bị ảnh hưởng sâu nặng phong cách thơ vừa lãng mạn vừa trau chuốc, bay bổng của Phạm Thiên Thư, trong đó có tôi.

Xem tiếp...

alt

Nếu định nghĩa  quê  hương của một con người là nguyên quán,tức là nơi chào đời của ông nội hay của   cha đẻ của người ấy, hoặc có người cho là Sinh quán, có nghĩa là nơi người ấy cất tiếng khóc ban đầu, là nơi người ấy uống ngụm nước đầu tiên trong đời  thì với tôi  Sài Gòn  không thể gọi là Quê Hương vì nó  không có một trong hai yếu tố ấy

Xem tiếp...

Tháng 3 năm 2012 chúng tôi 26 người Việt du lịch dài ngày bốn nước vùng Trung Mỹ là El Salvador, Honduras, Guatemala và Panamá.  Trước khi đi, anh trưởng đoàn dặn dò từng li từng tí bằng giấy mực.  Nào là túi tiền, như thường lệ, phải để ở túi áo trong trước ngực, mua phải biết mặc cả vân vân.  Lần nầy anh dặn thêm: tránh chụp hình trẻ em vì vài chuyến đi trước có du khách bị làm khó dễ khi chụp hình trẻ em.  Tôi buồn khi đọc lời dặn dò nầy vì tôi mê nhiếp ảnh và lại thích chụp người già và trẻ em.

Xem tiếp...

Đồi Ghềnh Ráng bao măm ôm ấp tình chàng thi sĩ. Gió đồi reo xao xác tiếng thơ đau.
"Gái Quê" xô nhào bao nhiêu thành lũy. Điên và Đau mãi thét gào thê thiết đến xưa sau.

Nhìn Bãi Trứng nhớ Nam Phương ngồi đùa sóng. Thịt da ngà gờn gợn, bọt biển điểm tô.
Nước vỗ bao năm đá mòn soi bóng. Trăng của người hay Trăng cõi hư vô?

Xem tiếp...

alt

Mùa hè đối với tôi hồi  còn đi học thật sự là những ngày thư giản tuyệt vời! Không như mấy đứa con tôi sau này học thêm, học kèm, học nghề đủ thứ...điều đó khiến cho tụi nhỏ chẳng còn hơi sức đâu mà vui chơi...

Những tháng năm của tuổi học trò thời tiểu học, trong khoảng  thời gian không đến trường, ngoài chuyện rủ mấy đứa em về quê ngoại chơi, tôi hay lang thang  tới mấy rạp hát cải lương xem nghệ sĩ tập tuồng, về nhà chúi mắt chúi mũi vào đọc truyện Mầm non. Tuổi hoa .

Xem tiếp...

alt
Thưa các bạn,

Kể từ ngày Hòn Vọng Phu được đăng trên cuongdequynhonwordpress.com đến nay đã hơn 2 năm. Trong 2 năm qua chúng tôi không ngừng sửa chữa, tu chỉnh, cho đến nay coi như tác phẩm đã hòan thành và đã dược nhà xuất bản Trẻ Thành phố Hồ Chí Minh cấp giấy phép phát hành.

Theo kế hoạch in ấn, sách sẽ được hoàn tất và lưu hành vào ngày 5-4-12. Hôm nay  chúng tôi xin giới thiệu đến các bạn lời cảm nhận của Thi sĩ Du Tử Lê, một người anh, một người thầy của chúng tôi, về tác phẩm Hòn Vọng Phu:

Xem tiếp...

alt

Trên con đò chiều sương xuống lạnh. Một thoáng hư vô theo con nước thủy triều.
Con cá quẫy đuôi xao động sóng lăn tăn. Tiếng ai vọng, đu đưa những cung buồn dìu dịu

Cồn cát thiên thu chuyển mình theo từng cơn gió lạ. Tháp Thầy Bói nghìn sóng bạc đầu phủ kín.

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.