Đời bây giờ còn ai đọc hán nôm
bà ve chai chắc mua vài ngàn một ký
quốc tử giám mấy con rùa say lúy túy
tấm bia nào cũng phải ngã nghiêng
quẩn quanh trong đầu mấy câu lâm hảo dũng
những địa danh một thuở trắng xương phơi
đêm gió bấc lạnh giữa mùa chạp mả
trên đồi hoang u uất bóng ma hời
Sau khi tiễn đưa ba, mãi đến hôm nay con mới đủ bình tĩnh để ngồi đây gõ những dòng chữ này.

Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ con viết bài văn nào tả về ba con cả. Cũng chưa bao giờ nói ra những lời yêu thương. Vì tính con nhút nhát, hướng nội, thích thể hiện bằng hành động hơn là lời nói. Ba sẽ không trách con phải không ba?
Ngôi sao lạ...Sao tìm hoài không thấy
Con vẫn đi trong chập choạng hoàng hôn
Chúa đã đến...Hơn hai ngàn năm trước
Hang đá xưa...chắc đã không còn !?
Mấy ngàn năm hang lừa vẫn thế
Mặc con người thêm gió, thêm mưa
Hài nhi vẫn long lanh đôi mắt Thánh
Nhìn thế gian...tham mấy cũng không vừa...
Muốn hẹn bạn cùng về chuyến nữa
Qua ngôi trường thăm hỏi dấu mực xưa
Màu mực nhạt hao mòn năm tháng cũ
Góc tường nào mây trắng đã bay qua
Vài giọt nắng ngoài thềm đang úa rã
Mộng mơ còn dấu mãi trong xác Ve
Đời dâu bể tuổi trẻ mình thất lạc
Vướng cơn mưa trơn trợt bước trở về
Trinh Vương thương nhớ,
Sáng nay thức dậy sớm hơn những buổi sớm khác khá nhiều, bởi đêm qua chẳng hiểu sao cứ trằn trọc mãi hoài không ngủ được, mở điện thoại xem giờ thì mới chợt thảng thốt thấy thời gian sao qua mau quá, chỉ còn một hôm nữa là Ngày Sinh Nhật, hay nói đúng hơn là “Lễ Bổn Mạng” của Trinh Vương lại đến . . .
Không dưng mình thấy lòng buồn quá đỗi, ngày Đại Lễ Mừng Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ Maria, Bổn Mạng của nhiều Dòng Tu, của nhiều Chủng Viện không chỉ ở Quê hương Yêu Dấu Việt Nam, mà còn ở nhiều nơi trên khắp Địa Cầu này, dường như trong tháng cuối cùng của năm Dương Lịch, ngoài việc náo nức, và chuẩn bị Mừng Đón Kỷ Niêm Chúa Giáng Sinh, người Công Giáo chúng mình còn hân hoan Mừng Đón Mầu Nhiệm “ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội” nữa . . .
Chúng ta đều ra đi...
Chỉ ngôi trường ngồi lại
Thời gian còn mưa mãi
Bên góc tường lên rêu
Như bầy chim vỡ tổ
Chúng ta vào muôn nơi
Bao buồn, vui, sướng, khổ
Trên tất bật đường đời
Còn ai nhớ chỗ ngồi
Ngày xưa lem dấu mực
Trên đôi tà áo bay
Trong từng trang giấy mới
Lật những ngày tháng trôi ....
(Ngày của Mẹ)
Má thương nhớ,
Suốt đêm qua con cứ trằn trọc mãi không sao yên giấc được, cho dù đã cố gắng tự ru mình, cố gắng nhủ lòng hãy bỏ qua những lo lắng, bất an để lòng được bình yên nhưng vẫn cứ thao thức hoài. Lúc đầu con nghĩ có lẽ vì những chuyện không may xảy ra với con trong vài ngày qua đã ảnh hưởng đến con, nhưng cho đến bây giờ khi nhìn điện thoại con mới chợt nhận ra hôm nay là “Ngày Của Mẹ”, và cũng là Ngày Sinh Nhật của Má, có lẽ trong vô thức đã có sự nhắc nhở âm thầm, khiến con mất ngủ. Sinh Nhật Má vậy mà không hiểu sao con lại không nhớ ra, quả thật không thể nào tin nổi Má ạ.
Má thương nhớ,
Thời gian quả là qua nhanh thật, mới đó mà con đã trở thành đứa trẻ mồ côi được năm năm rồi đó, con mở lại tấm hình chụp cả nhà mình cách đây năm năm, lúc bấy giờ khuôn mặt Má có gầy hơn những tháng năm trước đó nhưng vẫn còn tươi sắc bên con cháu, nụ cười và ánh mắt vẫn đầy bao dung và tinh anh, pha chút diễu cợt giống như những ngày Má còn trẻ, thế mà chỉ vài tháng sau Má đã rời bỏ chúng con để đi về nơi nghìn trùng cách trở
Có vẻ như khi tuổi đời chất chồng trên vai càng nhiều thì nỗi khát khao tìm về tuổi thơ, tìm về những tháng ngày hoa mộng cũ hoặc quá khứ êm đềm dường như luôn nôn nao thôi thúc nơi mỗi con người chúng ta, thậm chí có những ký ức không lấy gì làm vui vẻ, nhưng nó lại là một mẫu số chung cho rất nhiều phận đời trong một giai đoạn nào đó của Lịch Sử DânTộc cũng khiến người ta luôn khắc khoải nhớ về, và dĩ nhiên Nàng cũng không thể nào khác được . . . Những giấc mơ thường bất chợt hiện về, những con người đã tưởng chừng chìm vào lãng quên vẫn thi thoảng làm rộn Nàng, giống như những “Feedback” ta thường bắt gặp trong điện ảnh, khi Hiện Tại và Quá Khứ tình cờ đan xen nhau không chủ định . . .
Trinh Vương thương nhớ,
Có lẽ Trinh Vương đang thắc mắc tại sao mình lại “Khai Bút Đầu Năm” bằng bài “The Auld Lang Syne”, nghe có vẻ không hơp lý chút nào phải không? Thật ra, bài này phải được dành cho “Giao Thừa Dương Lịch” thì đúng hơn, vì đây là bài hát có xuất xứ từ Scotland, vùng đất của những huyền thoại, và của những lâu đài cổ kính ở tận “ Lục Địa Già Châu Âu”, bài hát dựa trên bài thơ cùng tên của Thi Sĩ Robert Burn, sáng tác vào năm 1788 . . . Bài hát có thể dịch sang tiếng Việt cùng một ý nhưng lại thành hai câu khác nhau chút xíu: “ Những Ngày Xa Xưa” hoặc “ Đã Lâu lắm Rồi”, nhưng mình lại thích “Những Ngày Xa Xưa” hơn, bởi khi nhắc đến những ngày xa xưa ấy, dường như trong mỗi chúng ta ai cũng có vô vàn kỷ niệm để nhớ thương và muốn nhớ tới . . .