Thế là ba đã đi, ba đi nhẹ nhàng như không còn vương vấn, luyến lưu gì về cái thế giới muôn mặt này nữa. Ba đi, ba bỏ lại tất cả, bỏ lại những tháng năm dài trên giường bệnh, ba bỏ lại sự cô đơn, sự trống vắng, lẻ loi của những đêm khuya vắng vẻ, tĩnh mịch không người thân bên cạnh. Cái cô đơn của con còn thốt nên lời, còn tuôn ra chữ nghĩa, nhưng cái cô đơn của ba tội nghiệp quá, cái cô đơn không nói được, không thốt được, chỉ biết rơi lệ nhìn mọi người khi gia đình vào thăm, cái cô đơn của ba là đôi mắt lặng lẽ nhìn vào khoảng không, cái khoảng không đó nhiều lần con muốn đi vào, để biết cái khoảng không ba nhìn đó có những gì bên trong, và có những ai trong ấy.
Ngày ấy con còn nhỏ,nhưng con luôn nhớ đến những ngày ba đã đi làm vất vả để nuôi dạy các con, lo cho các con đến trường .Ba vẫn thừơng nói cho chúng con biết những vất vả mà ngày xưa ba đã phải chịu.
Nhạc và Lời: Thảo TrangBố tôi gầy gầy, có nụ cười rất tươi để có thể làm cho mẹ tôi mất ăn mất ngủ vì cái đào hoa mà bố tôi có. Hồi trẻ bố đi đâu là có những đôi mắt nhìn theo, nụ cười của bố tươi bao nhiêu thì nụ cười của mẹ lại héo hắt bấy nhiêu vì sự đào hoa của bố. Tôi nhớ thuở còn bé, thuở mà đôi giầy nhà binh của bố đã dừng lại ở cái xứ có nhiều cơn mưa dầm dề, có mùa đông lạnh căm căm với mưa phùn lất phất, có mùa phượng đỏ ối đường đi, có dáng e thẹn của những cô gái Huế, e-ấp với chiếc nón bài thơ trong chiếc áo dài trắng đến gót chân.
Ngày tháng trôi qua:
Cái trống vắng giờ cũng tan biến
Hai con thường về căn nhà ấm
Mâm cơm nóng hổi đầy chén bát
Con cháu quây quần thật đông vui.
Đào Trịnh