Sáng Tác

Bé Tâm cháu nội đầu đàn
Mới tròn bốn tuổi mà khôn nhất nhà
Sáng ra cháu chúc Ông Bà
Miềng cháu chúm chím thật là có duyên
Ông nội bế bé lên hôn
Ui dà đau quá chẳng thèm ông đâu
Miệng ông nội có gai đau
Bà ôm hôn bé,bé chau mắt cười
Miệng bà nội không có gai
Cả nhà thấy bé nói hay cùng cười.

Đào Trịnh
  
Em! Chẳng phải Tuyết Hương
Nên chẳng thắm môi hường
Chiều về buông ánh nắng
Lang thang giữa phố phường

Em! Chẳng phải Tường Hoa
Tuy tuổi ngọc trăng ngà
Hồn thơ vừa chớm nở
Đã biết buồn thiết tha

Xem tiếp...

Có phải em là Thị Tuyết Hương
Ngày xưa sắc thắm má môi hường
Em đi phố thị chiều đang xuống
Nhã nhạc bừng lên hoa bốn phương...

Có phải em là Thị Tường Hoa
Một thời thơ trẻ khúc hoan ca
Mắt em như nước hồ thu lạnh
Nắng xế chiều in dáng ngọc ngà

Xem tiếp...

Có những tình cảm làm con tim tan nát, làm lòng đau như cắt, làm thân xác rã rời, nhưng cũng có những tình cảm làm lòng người ấm áp, làm hồng khung trời, làm dịu mát những ngày nóng bức ....

Sáng nay vừa ngồi vào bàn làm việc, nhận được email từ một địa chỉ xa lạ thật bất ngờ ... Một tà áo trắng ngày xưa, tà áo trắng trong những tà áo trắng tinh, chưa dính bụi đời, chưa biết đời là gì, chưa biết áp dụng những con tính cộng trừ nhân chia trong cuộc sống, đã bất ngờ bị một cơn gió lốc thổi bay tản mác những tà áo trắng tinh ngày ấy, bay vào chốn nhân gian thật sự với những lao xao, toan tính bon chen.

Xem tiếp...

tặng Đệ Nhị B Trinh Vương (Nk 1964-1970)

Đã lâu lắm chúng mình xa cách
Kể từ khi thôi học cấp ba
Hè năm ấy khi màu phượng đỏ
Ngập sân trường trung học trinh Vương

Tiếng ve kêu vang rền rộn rã
Báo hiệu mùa thi năm học cuối
Thời áo trắng ngây thơ trong sáng
Thật hồn nhiên chẳng vướng bụi trần

Xem tiếp...

Không cách gì giấu nổi
Tình yêu trong mắt nhau
Không dễ gì quên được
Chút hạnh phúc mong manh
Vì đời cơn gió thoảng
Hợp tan là lẽ thường
Tình yêu có vĩnh cửu
Như mình ước không anh ?
  

Xem tiếp...

Ân nghĩa cũ một thời cần chi nhớ
Thản nhiên đi, đời vẫn thế thôi anh
Khi đam mê trong cuộc tình đã chết
Nuối làm gì chút kỷ niệm mong manh
  

Xem tiếp...

Làm dâu lần đầu nấu củi rơm
Nồi cơm to tướng bê không nổi
Khệ nệ nhắc lên một cái kiềng
Chất rơm đầy bếp châm mồi lửa
Lửa cháy bừng to hết cả hồn
Gáo nước tát vào lửa tắt ngúm
Bụi tro mù mịt khắp mọi nơi
Hì hục loay hoay nồi cơm sống
Mẹ về, mẹ giúp chẳng mắng la
Mẹ hiểu dâu mẹ người thành phố

Đào Trịnh
  
Mạ ơi ! con đã về đây
An Vân thôn chốn nơi này lớn lên
Đã bao lửa đạn bom rền
Anh em cố học làm quên những ngày
Tre pheu, cây cả lung lay
Cánh diều no gió lướt ngay lên trời
Như chúng con đã một thời
Tung tăng hụp lặn lội bơi bến đình

Xem tiếp...

Ngày xưa chàng dạy cùng trường
Nhưng không để ý nên gần hóa xa
Thời gain rồi cũng trôi qua
Cùng đường chung bước đường xa thấy gần
Lâu dần rồi cũng thân quen
Cả hai hợp ý tình thân mặn nồng
Tình yêu phát triển trong lòng
Đêm đêm hai đứa thong dong đường làng

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay294
Hôm quaHôm qua1027
Tổng cọngTổng cọng1967374

Đăng Nhập