Em! Chẳng phải Tường Hoa
Tuy tuổi ngọc trăng ngà
Hồn thơ vừa chớm nở
Đã biết buồn thiết tha
Có phải em là Thị Tường Hoa
Một thời thơ trẻ khúc hoan ca
Mắt em như nước hồ thu lạnh
Nắng xế chiều in dáng ngọc ngà
Sáng nay vừa ngồi vào bàn làm việc, nhận được email từ một địa chỉ xa lạ thật bất ngờ ... Một tà áo trắng ngày xưa, tà áo trắng trong những tà áo trắng tinh, chưa dính bụi đời, chưa biết đời là gì, chưa biết áp dụng những con tính cộng trừ nhân chia trong cuộc sống, đã bất ngờ bị một cơn gió lốc thổi bay tản mác những tà áo trắng tinh ngày ấy, bay vào chốn nhân gian thật sự với những lao xao, toan tính bon chen.
Đã lâu lắm chúng mình xa cách
Kể từ khi thôi học cấp ba
Hè năm ấy khi màu phượng đỏ
Ngập sân trường trung học trinh Vương
Tiếng ve kêu vang rền rộn rã
Báo hiệu mùa thi năm học cuối
Thời áo trắng ngây thơ trong sáng
Thật hồn nhiên chẳng vướng bụi trần