Quyên về tới khu tập thể, thì trời đã tối mịt.Mùa đông ngày ngắn đêm dài- mưa lất phất, rì rào, dai dẵng choáng ngợp chung quanh. Tiếng côn trùng đang râm ran tấu khúc nhạc đêm ẫm ướt buốt lạnh. Mới hơn 7h mà ở khu tập thể mọi người đã đóng kín cửa đi ngủ cả rồi. Đêm trở nên tĩnh lặng lạ thường.Chỉ có phòng Quyên và Chị Ngân là còn sáng đèn. Ngày nay Quyên dạy 9 tiết,sau đó Quyên còn dạy thêm một nhóm nữa, nên cảm thấy thấm mệt. Nhưng cô vẫn cố gắng ngồi chấm cho xong 2 xấp bài 1 tiết để ngày mai kịp trả cho học sinh. Niềm vui duy nhất của Quyên bây giờ là những đám học sinh quanh cô-chúng hồn nhiên, nghịch ngợm mà thật đáng yêu.
- Chương 20 - Trầm luân xóa sạch - Cởi mối hàm oan Công Chúa Huyền Trân qui y tại chùa Nộn Sơn Mở lòng từ bi cứu nhân độ thế. * 1. Từ khi Công Chúa Huyền Trân 2. Giã từ đất Phật Trúc Lâm hồi triều 3. Biệt cung khép kín buồng thêu 4. Sang chùa Tư Phúc sớm chiều câu kinh
Có gì để nhớ mùa đông? Có mưa, gió lạnh … hay không có gì? Một mình nhớ bước ai đi Tái tê môt nỗi chia ly ngút trời Mùa đông buồn lắm đông ơi Cô đơn tràn ngập ai người sẻ chia!
Giấc ngủ đến với tôi trong muộn phiền và mỏi mệt, sau một ngày dài bận rộn với công việc ở cửa hàng, những công việc không tên tuổi nhưng cũng lấy hết thời gian của một ngày như mỗi ngày.
Khi trở về nhà tứ chi rã rời, sao chỉ muốn nằm dài trên giường hay trên đống chăn mền bộn bề trên sàn nhà và phiêu diêu trong giấc ngủ chập chùng...
Theo thông báo của người tổ trường, chiều nay Khâm phải trực gác thêm đến 10 giờ đêm-như vậy ngày nay anh sẽ trực 2 ca. Ca tiếp theo, 10 giờ đến 6 giờ sáng Khâm sẽ bàn giao lại cho Thiện.
Khâm lấy chiếc điện thoại Nokia cũ kỹ của người anh rễ cho hôm đầu hè, khi anh có ý định sẽ đến xin làm vệ sĩ cho công ty Bảo Viêt-gọi cho bà chủ quán cơm cuối hẽm để lấy thêm họp cơm mà trưa nay anh đã báo là không ăn buổi chiều. Khâm rời chiếc ghế đá đặt một góc sân trước công ty Đại Thành, đi qua lại trước cổng chính-theo dõi nhân viên của công ty đang lần lượt rời chỗ làm lấy xe trở về nhà