Đúng là nó- Thanh không nhầm được, ánh mắt buồn xa xăm với tia nhìn yếu ớt đó không thể lầm với ai được cả. Thanh ngồi bất động- cảm thấy nỗi ân hận xót xa cứ lớn dần lên, tràn ngập- đang dằn xé trong lòng. Thằng bé đang đi về phía anh, nó liếc nhìn anh một thoáng- như bao người khác đang ngồi trong quán, và khẻ cất giọng the thé : “Chú mua giúp cháu tờ vé số, chú?”. Vậy là nó đã không nhận ra anh-Thanh nghĩ, một con người tàn nhẫn đã gây cho nó biết bao khổ đau cách đây gần hai năm rồi.
Có một loài được coi là “diva” của thế giới chim muông, những con chim này có bộ lông dài thướt tha, sặc sỡ… Tương truyền rằng, chim Thiên đường là một con chim thần, sống ở trên thiên đường, ăn mật hoa, uống giọt sương. Khi múa sẽ vang lên tiếng nhạc mê hồn. Người ta gọi nó với nhiều tên khác như: chim cực lạc, chim Mặt trời, chim Phượng…
Vâng tôi hiểu trong vườn hoa muôn sắc, Có loài hoa đẹp tợ vô ngần, Mới chợt nhìn mà lòng đã bâng khâng, Người nghệ sĩ tưởng chừng như mê hoặc, Mỹ nhân ừ ! Như tợ cổ chí kim, Loài hoa đó là loài hoa con gái.
Chàng trở lại bãi biển Labadee đúng 11 giờ rưỡi khuya. Tùng tắt máy để thuyền trôi lờ lững. Chàng dùng kiếng hồng ngoại lướt một vòng trên bãi xem có gì khả nghi. Tất cả chỉ một màu đen đặc. Không thấy một bóng người.
Tùng cầm chiếc đèn pin có mặt kiếng màu đỏ, chiếu thẳng lên bãi, và bật tắt ba lần. Cảnh vật đều yên tĩnh. Chàng liếc nhìn đồng hồ. Chờ đúng ba phút sau, Tùng lại bật tắt đèn pin ba lần. Cũng chẳng thấy gì. Vẫn yên lặng. Một sự yên lặng đáng sợ.