Hoàng Kỳ đốt hết điếu thuốc nầy đến điếu thuốc khác. Đã ba giờ sáng. Chàng biết đêm nay Mai không về. Nàng có quyền làm như thế!
Hai lần chàng quay đện thoại đến nhà, hai lần mai bắt máy. Nhưng nhận ra giọng chàng, nàng cúp ngay. Đầu óc Hoàng kỳ rối tung. Chàng chưa nghĩ ra cách gì để dàn xếp ổn thỏa. Chàng bị hố nặng qua! Hoàng Kỳ tự trách mình đã không thận trọng…nhưng có trời mới biết tại sao Mai lại có mặt bên cạnh Dung Nghi? Rõ ràng là một cái bẫy tinh vi, và chàng chỉ là con cừu non trong mưu kế đàn bà!
Hôm nay là rằm tháng giêng, Tết Nguyên Tiêu rồi đó anh, bên quê nhà chắc mấy hôm nay đang nhộn nhịp hội thơ xuân phải không, bên này hình như trời vẫn thế, cái lạnh vẫn buốt giá lòng người, tối hôm trước trời còn mưa lớn nữa đó anh, chắc là ảnh hưởng cơn gió lạnh từ Alaska thổi về, cũng may là Cali chứ còn các bang ở miền đông còn ngập trong bão tuyết và mất cả điện nữa kìa
Tùng xoay nhẹ bánh lái dẫn chiếc thuyền đôi (catamaran: một loại du thuyền ghép đôi), mang tên Zombie Jamboree – dài gần 13m luồn lách giữa vùng đá san hô mọc ngầm lởm chởm. Bầu trời lấm tấm những vì sao trông như nạm kim cương nhưng vẫn không đủ sáng để thấy rõ mặt người. Nhờ máy dò độ sâu và kiếng hồng ngoại, chàng khéo léo đưa thuyền lướt nhẹ trên mặt biển phẳng êm như một tờ giấy. Tùng liếc mắt vào chiếc đồng hồ nạm lân tinh treo ở cổ tay trái: 5 giờ 42 sáng. Vẫn còn 40 phút nữa ánh bình minh đầu tiên mới ló dạng. Tuyệt! y boong theo kế hoạch, chàng lẩm bẩm.
Đã mấy mùa tháng giêng . . . . Ta quay lại như người đi lạc Tự mình đánh thức ký ức Vẫn chưa tìm ra khoảnh khắc Tuổi ngây thơ . .chưa biết ước mơ . . .