Câu hỏi đặt ra là vì sao bệnh viện mở ra ngày càng nhiều mà lúc nào cũng “quá tải”? Vì sao con người bây giờ tiện nghi dồi dào mà đau ốm triền miên? Vì sao bệnh nhiễm gia tăng và bệnh do hành vi lối sống ngày một phát triển trong khi khoa học y học tiến như vũ bão? Rõ ràng sức khỏe không phải là chuyện của y tế. Sức khỏe là chuyện của mỗi người, của mọi người. Đời sống càng tiện nghi, nhu cầu vật chất càng được thõa mãn thì con người càng xa lạ với tự nhiên, với chính mình.
Mới chín giờ sáng chủ nhật Thủy đã quần áo chỉnh tề, buớc xuống cầu thang. Bà Tuân nhìn con: - Ủa, sao dậy sớm vậy con? Con tính đi đâu hả? Thủy sà vào lòng mẹ nhõng nhẽo: - Con đi chơi với Chi và Mai, tính lên chợ Bến-Thành mua ít vải về may quần áo ngủ. - Ừ, con đi sớm cho đỡ nắng. Nhớ về sớm đừng để ba má chờ cơm. À, má quên hỏi con thằng Kha trưa nay có tới ăn cơm không, và anh Vũ về chưa con?
Mấy hôm nay trời oi bức lạ thường – ngày nắng như thiêu như đốt. Trời cao xanh trong vắt không gợn một chút mây. Cây cối ủ rủ dưới sức nóng như nung như nấu của mặt trời. Ban đêm, bầu trời dày đặc những đám mây đen. Gió từ hướng Bắc thổi rào rào làm cát bụi bay mù – thỉnh thoảng một vài tiếng sấm cửa nổi lên rền rền xa xa, nhưng trời vẫn không mưa. Những người bạn cùng phòng với Hiền đã ngủ say rồi, chỉ còn cô thao thức cùng đêm mà thôi.